Chương 33: Chua

Ánh đèn cảm ứng ở hành lang tỏa xuống ánh sáng trắng, chiếu lên người Thịnh Mộc Khê, tựa như phủ thêm một tầng sương mỏng.

Sài Thiển Ngưng không đóng cửa ngay mà nhìn theo bóng lưng đối phương cho đến khi khuất sau góc ngoặt lối vào thang máy, nàng mới khép cửa lại.

Phòng khách vừa rồi được nàng xịt nước thơm phòng, lúc này khắp nơi đều tràn ngập hương hoa sơn chi thoang thoảng.

"Xịt nhiều nước thơm phòng quá sẽ trúng độc đấy." Phương Gia Cầm hít mạnh một hơi, cả mũi đều là mùi hoa sơn chi, đến nỗi mùi đồ ăn vặt đang mở cũng chẳng ngửi thấy.

Sài Thiển Ngưng giật lấy gói khoai tây chiên trên tay cô rồi bắt đầu ăn: "Ai bảo cậu ăn sầu riêng làm gì."

"Vậy thì cậu có phải là phản ứng mạnh quá rồi không, thật sự khó ngửi đến thế sao?"

"Nói chung là cái mùi đó với tớ chẳng khác gì chất thải trong nhà vệ sinh cả."

Đồ ăn vặt trên tay bị lấy mất, Phương Gia Cầm lại lôi ra một gói cá cơm cay. Vừa bỏ vào miệng một miếng, nghe Sài Thiển Ngưng nói vậy thì cô suýt chút nữa đã phun ra ngoài.

"Tớ... tớ đang ăn mà, sao cậu lại nói chuyện kinh tởm thế hả?" Phương Gia Cầm ngậm miếng cá cơm trong miệng, nuốt không xong mà nhả cũng không đành.

"Cậu cũng biết ghê tởm à?" Sài Thiển Ngưng ăn hết miếng khoai tây cuối cùng, lấy khăn giấy lau ngón tay, chuẩn bị đi đánh răng rồi về phòng.

Với một người cứ thấy sầu riêng là thèm ch** n**c miếng như Phương Gia Cầm, cô hoàn toàn không thể hiểu nổi sự bài xích cực độ của Sài Thiển Ngưng đối với món này.

"Món ngon như vậy mà bị cậu so sánh với cái thứ trong nhà vệ sinh... chậc chậc." Phương Gia Cầm tặc lưỡi, tiếc thương cho món sầu riêng yêu dấu trong vài giây.

Trong phòng.

Sài Thiển Ngưng cầm điều khiển điều hòa chuyển sang chế độ ngủ rồi nằm xuống giường. Nàng mở điện thoại xem giờ, thấy cũng chưa quá muộn, vả lại mai là cuối tuần nên nàng liền gửi tin nhắn cho Thịnh Mộc Khê: [ Mai chúng ta đi ăn cơm cùng nhau nhé? ]

Nàng biết Thịnh Mộc Khê không ngủ sớm như vậy.

Nhưng mấy phút trôi qua vẫn không thấy đối phương trả lời.

Nàng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng dạo này cô bận quá nên muốn nghỉ ngơi sớm.

Ngay khi nàng định mở game làm vài ván rồi ngủ thì thông báo tin nhắn hiện lên. Thịnh Mộc Khê trả lời: [ Ngày mai à. ]

Nghe giọng điệu này có vẻ như ngày mai đối phương có việc bận.

Sài Thiển Ngưng nhắn lại: [ Ngày mai cô không rảnh sao? Ngày kia cũng được mà. ]

Khung chat hiện dòng chữ "đối phương đang soạn tin nhắn", Sài Thiển Ngưng nhìn chằm chằm một hồi lâu nhưng mãi chẳng thấy tin nhắn mới nào hiện ra. Đợi đến khi dòng chữ kia biến mất vẫn không thấy hồi âm.

Chẳng lẽ đi ăn một bữa cơm lại khó xử đến mức ấy sao? Phải soạn đi soạn lại nhiều lần mà vẫn không gửi nổi một câu trả lời?

Vì không muốn đối phương thấy miễn cưỡng, nàng bổ sung thêm: [ Lúc nào cũng được, tùy cô sắp xếp, tuần này không được thì để tuần sau. ]

Ở tầng trên, Thịnh Mộc Khê đang cuộn mình trên sofa phòng khách, tivi đang phát một bộ phim thần tượng không rõ tên để làm tiếng nền.

Thực ra ngày mai hay ngày kia cô đều không bận, nhưng chẳng hiểu sao từ lúc ở tầng mười đi lên, tâm trạng cô cứ thấy không thoải mái. Sự khó chịu này chính cô cũng không giải thích được. Tóm lại, cô cảm thấy mình không nên có cảm xúc này, thật là một chuyện kỳ lạ.

Thời Mạn Văn trước kia không phải chưa từng đến nhà cô ở lại, giữa bạn bè với nhau thì việc ở nhờ là bình thường. Nhưng Thời Mạn Văn sẽ không gọi cô bằng những nick name thân mật như thế, vì cả hai đều biết đối phương là người trong giới. Cho nên dù quan hệ có thân thiết đến đâu, họ vẫn luôn giữ khoảng cách và chừng mực nhất định.

Nhưng mỗi người lại có cách cư xử với bạn bè khác nhau.

Cô đang nghĩ gì vậy chứ? Có lẽ Sài Thiển Ngưng và người kia cũng chỉ là bạn bè thôi, sao cô lại phải khó chịu?

Nhìn tin nhắn trong khung chat, cô mới nhận ra mình vẫn chưa trả lời đối phương, dù nãy giờ màn hình vẫn sáng và cô vẫn cầm điện thoại trên tay.

Sợ nàng hiểu lầm mình có việc thật, cô vội vàng gõ chữ gửi đi: [ Tôi có rảnh, vậy ngày mai đi ăn nhé, địa điểm tùy cô chọn. ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!