Cuối tháng Tám, Sài Thiển Ngưng nhắn tin WeChat nhắc Thịnh Mộc Khê ngày đã hẹn khi nàng quay vềthành phố A. Bởi vì chìa khóa của nàng vẫn còn ở chỗ Thịnh Mộc Khê, nếu không có thì không vào được nhà.
Ngày Sài Thiển Ngưng trở về, Thịnh Mộc Khê đang ở trường giải quyết công việc. Sau khi xong việc, cô định trở về nhà thì lại bị lãnh đạo gọi đi.
Khi nhận được tin nhắn báo bận việc đột xuất qua WeChat của Thịnh Mộc Khê, Sài Thiển Ngưng đã về đến Thúy Hoàn Cư.
Nàng không rõ đối phương khi nào mới về, cũng không muốn vì chuyện của bản thân mà làm trễ nải công việc của người ta. Vì vậy, Sài Thiển Ngưng đã gọi thợ sửa khóa đến thay ổ khóa mới, toàn bộ quá trình chỉ mất khoảng hai mươi phút.
Giải quyết xong việc ở trường, Thịnh Mộc Khê lại được Thời Mạn Văn rủ đi ăn khuya.
Sau khi xác nhận qua WeChat rằng Sài Thiển Ngưng đã vào nhà và thay khóa, cô cũng không cần vội vã đưa chìa khóa cho nàng nữa. Nên cô đồng ý đi ăn khuya, mãi đến tối muộn mới về nhà.
Buổi tối, sau khi tắm rửa rồi sấy tóc xong, Thịnh Mộc Khê thấy trời đã khá khuya. Nhớ tới chuyện phải xuống lầu trả chìa khóa, cô lại sợ làm phiền nàng nghỉ ngơi, nên đành để hôm nào rảnh sẽ mang xuống. Dù sao thì xâu chìa khóa ấy không chỉ có một chiếc, cho dù Sài Thiển Ngưng đã thay khóa và bỏ đi một chiếc, những chiếc còn lại hẳn nàng vẫn còn dùng được.
Tháng Chín khai giảng tương đối bận rộn, Thịnh Mộc Khê là giáo viên chủ nhiệm nên có khá nhiều việc cần xử lý. Thế là sau đó, cô quên bẵng mất chuyện này.
Sài Sơ Tình kiên trì muốn ở ký túc xá, Hà Tiểu Huỳnh cũng đành chiều theo ý cô bé.
Ngày khai giảng, Sài Thiển Ngưng lái xe đưa Sài Sơ Tình đến trường, tiện thể giúp cô bé mang đồ đạc vào ký túc xá, mua đầy đủ đồ dùng sinh hoạt, sắp xếp ổn thỏa cho em gái xong, nàng mới quay về từ trường học.
Đi ngang qua dưới lầu khu dạy học, Sài Thiển Ngưng nhìn thấy Thịnh Mộc Khê đang trò chuyện với một vị chủ nhiệm, thấy đối phương có vẻ khá bận, nàng cũng không tiến lại chào hỏi.
Thoáng cái đã đến giữa tháng Chín, nhiệt độ vẫn ở mức cao, nhưng sau vài trận mưa nhỏ, sự oi bức cũng đã dịu đi phần nào.
Quán trà số 12.
Vài vị tổng giám đốc đang được tiếp đón đi về phía phòng riêng. Giữa những tiếng cười nói vui vẻ và xã giao khách sáo, là một mùi thuốc lá nồng nặc lan tỏa.
Sài Thiển Ngưng nhìn thấy đó là vài người bạn của cha, liền mỉm cười chào hỏi. Trò chuyện vài câu xong, nàng bảo Hà Phàm đi pha trà cho khách.
Lá trà cuộn mình trong nước sôi, trôi nổi lên xuống, hương thơm nhàn nhạt lan tỏa khắp không gian.
Bên cạnh quầy thu ngân, có một chiếc tủ gỗ màu nâu cổ điển đã được khóa lại. Ngón tay Sài Thiển Ngưng lướt qua lớp vân gỗ sẫm màu, cuối cùng dừng lại ở chiếc khóa nhỏ màu bạc.
Ngón tay nàng khẽ gõ từng nhịp, vì để quá nhiều đồ nên nàng đã không còn nhớ bên trong là gì nữa. Sau đó nàng dành khoảng mười phút để tìm chìa khóa, nhưng vẫn không mở được.
"Hà Phàm." Sài Thiển Ngưng đứng thẳng người dậy, gọi cô gái bên ngoài: "Chìa khóa tủ này ở đâu?"
"Lão bản, chiếc tủ này là tự chị khóa lại, chìa khóa chắc là ở trên người chị, có khi nào chị để quên ở nhà không ạ?"
Sài Thiển Ngưng sờ lên cổ, nhíu mày hồi tưởng, vài phút sau, nàng cuối cùng cũng nhớ ra. Chìa khóa cái tủ này được treo chung với xâu chìa khóa lúc trước. Mà xâu chìa khóa đó, sau khi nhà nàng thay khóa mới thì nàng quên đi mất, hiện tại vẫn còn ở chỗ Thịnh Mộc Khê.
Nàng lấy điện thoại trên bàn, gửi cho Thịnh Mộc Khê một tin nhắn: [Xâu chìa khóa trước kia của tôi, hình như vẫn còn ở chỗ cô phải không?]
Thịnh Mộc Khê: [À đúng rồi, tôi cứ quên chưa trả lại cho cô.]
Sài Thiển Ngưng không ngờ đối phương trả lời nhanh đến vậy. Nàng mở bàn phím điện thoại định gõ chữ, thì đối phương lại gửi thêm một tin: [Tối nay cô có ở nhà không? Tôi ăn cơm xong rồi mang qua cho.]
Sài Thiển Ngưng: [Tối nay tôi ở nhà.]
Trả lời xong tin nhắn, nàng đặt điện thoại xuống bàn, mở máy tính kiểm tra số liệu tài khoản. Cùng với tiếng click chuột của nàng, ngoài cửa quán trà vang lên tiếng giày cao gót lóc cóc.
Ngay sau đó, một luồng hương nước hoa bay vào mũi Sài Thiển Ngưng, cũng nồng nặc và cao điệu như tiếng giày cao gót kia. Cao điệu đến mức Sài Thiển Ngưng không kìm được mà ngước mắt lên.
Đập vào mắt là một người phụ nữ dáng người thướt tha, đeo kính râm và mũ che nắng. Môi son đỏ thắm, trên cổ đeo vòng kim cương. Bên ngoài chiếc váy ôm sát người là một chiếc áo chống nắng mỏng và ngắn được khoác lên một cách tùy ý, toàn thân từ váy, túi xách cho đến giày cao gót, không có chỗ nào là không toát lên vẻ xa hoa.
Người phụ nữ từ từ tháo kính râm, ngón tay cùng móng xinh đẹp đặt lên quầy thu ngân, khoảng cách với Sài Thiển Ngưng chưa đến 1 mét. Mùi hương đậm đặc đó xộc thẳng vào mũi nàng, suýt chút nữa khiến nàng phải hắt xì.
Sài Thiển Ngưng cụp mắt, không gợn sóng. Mặc dù phụ nữ trẻ tuổi đến quán trà là khá hiếm, nhưng không phải không có. Vì vậy, nàng hoàn toàn không nghi ngờ, hỏi trước một câu: "Xin hỏi quý khách uống ở đâu, phòng riêng hay đại sảnh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!