Chương 31: Dâu tây

Càng đi sâu vào trong, đom đóm xuất hiện ngày một nhiều. Đến khi tới nơi, Sài Thiển Ngưng buông tay cô ra một cách rất tự nhiên, cứ như hành động nắm tay vừa rồi chỉ là vô tình mà thôi.

Thịnh Mộc Khê xoa xoa lòng bàn tay, ngước mắt lên, những đốm sáng lấp lánh phản chiếu vào đôi mắt cô.

Đom đóm bay lượn không theo quy tắc nào, tựa như một đàn đèn lồng nhỏ được màn đêm mang tới, chiếu sáng cả cánh đồng đen kịt.

Gió núi thổi vào mặt, cô không kìm được giơ tay lên, một con đom đóm bay qua, soi sáng đầu ngón tay.

Sài Thiển Ngưng kéo cô ngồi xuống một bức tường thấp, mũi chân hai người vừa khéo cách mặt đất vài centimet. Hai chân nhẹ nhàng đung đưa, mặc cho gió thổi tung mái tóc ra sau, trên mặt tràn đầy vẻ thích ý.

"Đẹp không?" Sài Thiển Ngưng giơ tay chỉ về một phía, quay đầu lại cười với cô.

"Ừ, đẹp lắm." Thịnh Mộc Khê nhìn theo hướng nàng chỉ.

Đom đóm bay lượn trên nền là những ngọn núi đã bị màn đêm nhuộm đen, phía trên đỉnh núi rải rác vài ngôi sao, cùng với đom đóm tạo thành cảnh tượng thú vị, dường như đom đóm chốn nhân gian đều là từ trên trời rơi xuống vậy.

Sài Thiển Ngưng chống hai tay sang hai bên người, hơi ngước mắt lên.

Nhìn thấy cách đó không xa có nhiếp ảnh gia đang chụp ảnh cho khách, nàng nhảy từ trên tường xuống, quay mặt về phía Thịnh Mộc Khê, một tay chống lên tường cạnh người đối phương, cong mắt nói: "Thịnh lão sư, tôi chụp cho cô một tấm ảnh được không?"

"Cứ chụp như thế này sao?"

Thịnh Mộc Khê không giống Khâu Tiệp hay Thời Mạn Văn, đi đến đâu cũng phải chụp ảnh lưu niệm, nhưng nếu đối phương đã nói vậy, cô thấy ghi lại kỷ niệm một chút cũng không sao.

"Ừ, cô cứ ngồi như vậy đi." Sài Thiển Ngưng nói rồi lấy điện thoại ra, mở camera, giơ lên và lùi lại vài bước.

Nàng giơ giơ điện thoại, phất tay: "Thịnh lão sư, nhìn ống kính nào."

Thịnh Mộc Khê nhìn qua, đối phương đổi góc chụp rất nhiều tấm. Mấy tấm sau, ánh mắt cô từ nhìn ống kính điện thoại, vô thức đã chuyển sang nhìn Sài Thiển Ngưng.

Mà Sài Thiển Ngưng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, đuôi mắt công lên, giống như thông qua camera mà ngắm nhìn cô rất nghiêm túc.

"Được rồi." Sài Thiển Ngưng đi tới, cho cô xem những tấm ảnh vừa chụp.

Chụp rất nhiều tấm, nhìn sơ qua thì cơ bản đều giống nhau, nhưng Sài Thiển Ngưng chọn ra một tấm, nói cảm thấy tấm này chụp đẹp nhất.

Thịnh Mộc Khê nhìn không ra tấm này cùng mấy tấm khác có gì khác biệt. Hơn nữa tấm này tóc mái còn không cẩn thận bị gió thổi bay che mắt.

"Bởi vì tấm này, tôi cảm giác cô đang nhìn tôi." Sài Thiển Ngưng cười hì hì nói.

Thịnh Mộc Khê dời mắt đi, không nhìn thẳng vào nàng, ngữ khí ra vẻ bình tĩnh: "Tấm nào tôi cũng nhìn cô mà, vì ống kính ở chỗ cô."

"Nhưng tôi thấy ánh mắt cô nhìn tôi như vậy là thâm tình nhất."

"..."

Nhớ tới hai người bọn họ vẫn chưa chụp chung tấm nào, vì thế Sài Thiển Ngưng tìm một du khách, nhờ chụp giúp hai người một tấm ảnh.

Hai người đều ngồi trên tường thấp, Sài Thiển Ngưng ngồi sát vào Thịnh Mộc Khê, cười rất ngọt với ống kính. Còn Thịnh Mộc Khê, vì cảm nhận được ngón tay đối phương đặt trên cánh tay mình, theo bản năng rũ mắt nhìn xuống, vừa lúc khoảnh khắc đó bị chụp lại.

Vì thế trong ảnh, cô không nhìn ống kính, ánh mắt hơi rũ xuống, nghiêng đi, trông có vẻ như đang nhìn người bên cạnh.

Thịnh Mộc Khê nhìn bức ảnh này liền nghĩ đến chính mình nhìn ngón tay đối phương lúc ấy, cho nên có chút chột dạ, giấu đầu lòi đuôi muốn xóa đi. Sài Thiển Ngưng khẽ chớp mắt: "Tôi thấy cũng khá xinh đẹp mà, xóa đi làm gì."

"Tôi không nhìn ống kính, lại còn làm việc riêng."

"Thế cũng đẹp."

Chụp ảnh xong, hai người lại nán lại một lúc mới trở về. Lần này đi đường lớn, có mấy gian hàng nhỏ bán đồ lưu niệm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!