Chương 30: Sau này

Khâu Tiệp cùng Thời Mạn Văn vẫn chưa ăn no, định đi tìm chút gì đó lót dạ.

Sài Thiển Ngưng dựa vào kinh nghiệm, gợi ý cho họ một chiến thuật ăn uống rồi tách ra đi riêng.

Gần đây trên núi Cá Đỉnh có một chỗ được du khách tự đặt tên là "Sơn trang tránh nóng", Sài Thiển Ngưng kéo Thịnh Mộc Khê đến đó.

Giữa khe núi đá có một thác nước nhỏ, dòng nước chảy không quá mạnh nhưng lại rất mát mẻ.

Bên cạnh đình hóng gió là một cửa hàng bán dưa hấu, Sài Thiển Ngưng bước qua ngưỡng cửa, bà chủ bên trong nhìn qua cửa sổ nhỏ, thấy nàng thì vừa mừng vừa sợ: "Ồ, Tiểu Ngưng tới đấy à."

Sài Thiển Ngưng rất quen thuộc với bà chủ tiệm này, chủ yếu là vì bà ấy có quan hệ rất tốt với bà ngoại nàng, hồi nhỏ nàng không ít lần được bà ngoại dắt tới đây chơi.

Sau khi trò chuyện vài câu với bà chủ, Sài Thiển Ngưng chống một tay lên cạnh bàn: "Dì Phó, cho con một quả dưa hấu."

"Được rồi, dì chọn cho con quả ngọt nhất." Giọng dì Phó từ sau cửa gỗ truyền ra.

Vài phút sau, Sài Thiển Ngưng ôm dưa hấu đi tới bên dòng suối nhỏ, thả quả dưa xuống nước.

Thịnh Mộc Khê nhìn quanh một vòng, phát hiện mấy du khách gần đó cũng làm như vậy.

Cô ngồi xổm xuống bên cạnh tảng đá lớn, dùng ngón tay vỗ vỗ mặt nước. Cảm giác lạnh lẽo như  quanh năm không dính chút ánh nắng mặt trời nào, vào mùa hè thì mát vừa vặn.

"Dưa hấu ngâm trong này một lát, đến khi ăn sẽ càng thêm mát lạnh ngon miệng."

Sài Thiển Ngưng thò tay vào trong nước v**t v* quả dưa, dòng nước chảy qua mu bàn tay nàng, phản chiếu những gợn sóng lấp lánh.

Mấy lọn tóc trên trán nàng rũ xuống, Thịnh Mộc Khê nhìn chằm chằm sườn mặt nàng vài giây, môi đỏ mấp máy: "Thế này so với để tủ lạnh thì có gì khác nhau sao?"

Sài Thiển Ngưng nghiêng đầu nghĩ nghĩ: "Chắc là không có gì khác biệt đâu, tác dụng tâm lý thôi, cảm thấy dưa hấu ướp lạnh kiểu này sẽ tươi hơn."

"Hơn nữa còn có cảm giác như đang đi cắm trại." Sài Thiển Ngưng bổ sung một câu.

Thác nước đổ từ trên cao xuống bắn lên một vòng bọt nước nhỏ xung quanh. Đá núi gần đó che chắn, cây cối cao vút, cành lá xum xuê, khiến khe núi tuy lạnh vào mùa đông, nhưng mùa hè lại vừa vặn có thể tránh nóng.

Trong không khí tràn ngập hơi nước nên có chút ẩm ướt.

Ngâm dưa hấu trong nước cần chút thời gian, Sài Thiển Ngưng ngồi bệt xuống đất, trò chuyện cùng Thịnh Mộc Khê.

Hơn mười phút sau, Sài Thiển Ngưng bế dưa hấu lên, đặt ở bên bờ, tay v**t v* vỏ dưa xanh biếc, cảm nhận hơi lạnh bên trên.

"Cô một nửa tôi một nửa nhé?" Sài Thiển Ngưng nâng mi, nhìn về phía Thịnh Mộc Khê.

Lông mày Thịnh Mộc Khê giật giật: "Cô định làm thế nào để biến nó thành hai nửa?"

Đúng lúc này, một nam du khách gần đó cầm quả dưa hấu nhẹ nhàng ném xuống đất, quả dưa lập tức nứt ra, người đó dùng tay tách ra rồi chia cho người bạn bên cạnh.

Sài Thiển Ngưng chỉ liếc mắt nhìn một cái liền nói với Thịnh Mộc Khê: "Cô có tin tôi có thể tay không bổ dưa hấu không?"

Trước kia, khi tới đây chơi cùng bạn bè, Sài Thiển Ngưng cũng từng nói câu này.

Tuy rằng lần nào nàng cũng lén ném dưa xuống đất cho nứt ra một khe nhỏ trước, sau đó mới làm bộ làm tịch bổ ra. Nhưng điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc nàng nói khoác trước mặt Thịnh Mộc Khê.

"Thật hay giả vậy." Thịnh Mộc Khê hiển nhiên là không tin, cảm thấy nàng lại nói đùa.

Sài Thiển Ngưng nhẹ nhàng chớp mắt: "Chúng ta đánh cược đi."

"Hửm? Cô muốn cược gì?"

"Nếu tôi có thể bổ ra, cô phải đồng ý với tôi một chuyện, ngược lại thì tôi sẽ đồng ý với cô một chuyện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!