Chương 26: Lấy một ví dụ

Các phòng nghỉ tại Đồ Nhã đa phần là nhà hai tầng, ở giữa bao quanh một khoảng sân vườn rất lớn, cung cấp nơi nghỉ ngơi và vui chơi cho du khách.

Ở nơi tựa núi gần sông này, tiếng chim hót không dứt bên tai, ríu rít truyền vào trong tâm trí Thịnh Mộc Khê bị phóng đại lên vô hạn. Tuyến phòng thủ nào đó dưới đáy lòng cô dường như sụp đổ ngay khoảnh khắc Sài Thiển Ngưng hôn tới.

Hai tay cô áp lên gò má đang nóng bừng. Chính mình cư nhiên lại như vậy! Thuận nước đẩy thuyền! Hôn môi với đối phương!

A ——

Cô ngả người dựa vào sô pha, trong lòng không thể nói rõ là tư vị gì, giữa những suy nghĩ hỗn loạn lại pha lẫn một tia thẹn thùng. Đặc biệt khi nghĩ đến vừa rồi cửa cũng chưa đóng, các cô lại ở bên trong làm loại chuyện này, vành tai cô nóng như bị lửa đốt.

Cô ở trong phòng bình ổn nỗi lòng một hồi lâu, mãi cho đến khi Thời Mạn Văn tới gõ cửa gọi cô xuống ăn cơm, cô mới hoàn hồn lại.

Thời Mạn Văn bước vào phòng cô, câu đầu tiên đã cảm thán: "Phòng này của cậu thực sự rất tuyệt nha."

Nàng đi tới trước cửa kính: "Còn có thể nhìn thấy hồ nước, tầm nhìn tuyệt hảo! Không hổ là người có quan hệ với cháu gái ông chủ."

"Khụ." Thịnh Mộc Khê ho khan vài tiếng.

Nhìn bề ngoài biểu cảm của cô không có gì khác thường, nhưng Thời Mạn Văn thấy cô vẫn chưa dọn dẹp vali hành lý, không khỏi hỏi: "Sao cậu chưa lấy đồ đạc ra?"

"Lát nữa tớ lấy."

Thời Mạn Văn nghi hoặc nhìn cô: "Nãy giờ cậu làm gì thế, lâu như vậy mà vẫn chưa dọn dẹp xong."

Thịnh Mộc Khê buông đôi chân đang vắt chéo xuống, ra vẻ bình tĩnh đứng dậy: "Đi thôi, chẳng phải bảo là đi ăn cơm sao? Đứng ở đây làm gì? Phòng tớ đẹp lắm à?"

"Đẹp." Thời Mạn Văn ngơ ngác gật đầu: "Có điều..."

Nàng nhìn quanh phòng một lượt, phát hiện không có đồ đạc của người thứ hai, nói: "Chẳng phải cậu ở chung với cháu gái ông chủ sao? Sao không thấy đồ của cô ấy đâu?"

"Người ta chỉ đùa một chút thôi, cậu lại tưởng thật." Thịnh Mộc Khê nói rồi đẩy nàng ra ngoài.

"Cái gì mà tớ tưởng thật... Chuyện này có liên quan gì đến tớ đâu..." Thời Mạn Văn quay đầu lại, nhìn Thịnh Mộc Khê đóng cửa, chậm rãi nói: "Có phải do cậu không muốn ở cùng người ta, cho nên người ta mới nhường không?"

"Sao tớ có thể nói như vậy được. Huống hồ người ta đã dọn dẹp phòng từ trước một ngày rồi."

Hai người bước trên cầu thang gỗ, trên bệ bên lan can đặt đầy những chậu hoa tươi.

Trong không khí lan tỏa mùi hương hoa dễ chịu, hòa quyện với chút hơi nóng còn sót lại của buổi chiều tà mùa hạ, len lỏi khắp toàn thân, rồi lại được một cơn gió mát xoa dịu.

Thời Mạn Văn dừng chân trên một bậc cầu thang, phóng tầm mắt ra phong cảnh nơi xa, Thịnh Mộc Khê cũng theo đó tựa vào lan can, cùng ngắm nhìn.

"Là một người từng trải, tớ có thể nói cho cậu biết..."

Thịnh Mộc Khê cười khẩy: "Thời lão sư, sao nghe giọng điệu này giống khúc dạo đầu chuẩn bị  giáo huấn học sinh thế nhỉ?"

Thời Mạn Văn liếc cô một cái: "Có muốn nghe hay không?"

"Cậu nói đi." Thịnh Mộc Khê đặt một tay lên lan can.

"Theo tớ thấy thì làm gì có chuyện nói đùa, chẳng qua chỉ là giấu đầu hở đuôi mà thôi."

Trên đỉnh núi phía xa, những đám mây mảnh mai treo lơ lửng, được nhuộm thành màu sẫm.

Gió nhẹ lướt qua ngọn cây, mơn man khuôn mặt, phủ lên một tầng êm dịu.

Thời Mạn Văn tiếp tục nói: "Điều đó chứng tỏ người ta thực sự có ý nghĩ này, chỉ là lo lắng cậu sẽ để ý nên mới dùng cách nói đùa để thăm dò cậu. Như vậy, một khi đối phương nhận thấy cậu thực sự để ý, thì cũng sẽ không làm chuyện khiến quan hệ hai người trở nên khó xử."

Ánh hoàng hôn chiếu sáng đôi mắt Thịnh Mộc Khê, phản xạ ra tia sáng màu cam ấm áp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!