Sài Thiển Ngưng gửi tới mấy cái icon cười ha ha: [ Không lừa cô đâu. ]
[ Thật sự là miễn phí, điều kiện phòng ốc cũng không tồi. ]
[ Có điều, gian phòng này là phòng tôi đang ở. ]
Tổng hợp lại thì ý tứ chính là, Sở dĩ miễn phí, là vì phải ngủ chung với tôi.
Lông mi Thịnh Mộc Khê khẽ run: [ Thế này không tính là gài bẫy tôi sao? ]
Sài Thiển Ngưng: [ Chẳng lẽ thế này mà cũng xem là gài bẫy cô à!! ]
Thịnh Mộc Khê mím môi, chọn một cái icon "nhìn trời" gửi qua.
Nhà nghỉ Đồ Nhã.
Sài Thiển Ngưng cuộn mình trên ghế, nhìn cái icon Thịnh Mộc Khê gửi tới mà cười cong cả người.
Ông ngoại từ bên ngoài đi vào, gọi nàng: "Nha đầu, ông vừa tính sót đơn đặt hàng của hai vị khách, hiện tại ở đây chỉ còn lại hai phòng đơn. Cháu nói bạn cháu muốn tới, ba người đúng không? Thế thì không đủ phòng rồi."
"Không sao đâu ông ngoại, cháu nhường phòng của mình ra là được, cháu sang ngủ cùng phòng với Thanh Thanh. Phòng con bé rộng như vậy, kê bốn cái giường cũng còn vừa nữa là."
Ông ngoại gật gù, vừa đi vừa nói: "Năm nay làm ăn tốt hơn mọi năm một chút."
Sài Thiển Ngưng đưa mắt nhìn ông ngoại ra đến cửa, sau đó cụp mắt xuống gõ chữ: [ Chỗ tôi chỉ còn lại hai gian phòng, cô và bạn cô có muốn thương lượng xem sắp xếp thế nào không? ]
Lúc đó, điện thoại của Thịnh Mộc Khê rung liên hồi, tin nhắn WeChat tới tấp.
Thời Mạn Văn: [ Giảm giá 70% đấy, giảm 70% đấy đại tỷ ơi! Ưu đãi lớn như vậy, không lấy thì phí của giời, còn do dự cái gì nữa, mau đặt trước đi, nhỡ hết phòng thì làm thế nào. ]
[ Hai gian thì hai gian, vừa khéo quá còn gì! ]
Thịnh Mộc Khê: [ ? ]
Thời Mạn Văn: [ Thì đương nhiên là cậu phải chen chúc một phòng với người ta rồi. Dù sao tớ cũng là người đã có bạn gái, ngủ chung phòng với Khâu Tiệp chắc chắn là không thích hợp. Nhưng chuyện này đối với một người độc thân như cậu mà nói, quả thực là cơ hội trời cho đưa đến tận cửa, phải trân trọng cho tốt vào! ]
[ Chịu khó chen chúc một chút, ngày mai thoát ế luôn! ]
Thịnh Mộc Khê: "..."
Đây cũng không phải lần đầu tiên cô ngủ cùng giường với Sài Thiển Ngưng, nhưng hôm nay tâm cảnh đã khác xưa. Khi tâm tư không còn đơn thuần như trước, thật khó để có thể thản nhiên ngủ chung một giường, huống hồ lần trước cô cũng đâu có thản nhiên gì.
Ngày xuất phát, Thịnh Mộc Khê trước tiên hội hợp cùng Thời Mạn Văn, sau đó chờ Khâu Tiệp.
Xe taxi dừng lại bên đường, cửa xe mở ra, một cô gái mặc áo croptop và quần jeans bước xuống, thu hút ánh nhìn của rất nhiều người qua đường.
Thứ thu hút ánh mắt mọi người không phải gì khác, mà là mái tóc dài ngang eo trắng như tuyết của Khâu Tiệp, mang đến cho người ta cảm giác tựa như một ma nữ tóc trắng.
Trước đây Thịnh Mộc Khê đã gặp Khâu Tiệp vài lần qua Thời Mạn Văn, nhưng lúc này nhìn thấy Khâu Tiệp, cô vẫn sững sờ một lúc.
Thời Mạn Văn quay đầu lại nhìn, mí mắt giật giật, khẽ nhếch miệng, hiển nhiên cũng bị mái tóc trắng của Khâu Tiệp làm cho kinh ngạc.
"Trời... đất... quỷ... thần... ơi!"
Thời Mạn Văn dụi dụi mắt, suýt chút nữa tưởng mình nhìn nhầm.
Khâu Tiệp đi đến trước mặt Thời Mạn Văn, quơ quơ ngón tay trước mặt nàng: "Làm gì thế, không nhận ra tớ à?"
Nhìn thấy Thịnh Mộc Khê bên cạnh, Khâu Tiệp chào hỏi: "Thịnh lão sư, trước đây chúng ta từng gặp nhau rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!