Chương 24: Chỗ ở miễn phí

Tia nắng ban mai đầu tiên chiếu vào phòng, Thịnh Mộc Khê bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Mở mắt nhìn màn hình hiển thị người gọi là "Mạnh Tuyết Lâm", cô đờ đẫn đưa tay vén mái tóc dài rối bời, trên mặt vẫn còn chút mơ màng chưa tỉnh ngủ, lúc này mới ấn nút nghe.

"Mẹ, có chuyện gì vậy?"

"Khê Khê, hôm nay là sinh nhật em trai con, con có tham gia không?"

Thịnh Mộc Khê im lặng vài giây, cánh môi mấp máy: "Con sẽ nhờ người gửi quà qua."

"Vậy con không định đến sao? Con đã lâu lắm không về nhà rồi, về gặp em trai con một chút cũng tốt mà, thằng bé cứ nhắc con suốt."

...

Cha của Thịnh Mộc Khê qua đời khi cô mới học mẫu giáo, sau đó Mạnh Tuyết Lâm tái giá với chú Đặng.

Mạnh Tuyết Lâm và chú Đặng đều rất bận rộn. Để bớt lo, bà trực tiếp đưa cô, khi ấy mới học lớp một, vào trường nội trú toàn thời gian.

Thậm chí, có đôi khi vào ngày nghỉ lễ, Mạnh Tuyết Lâm còn quên cả việc đến trường đón cô.

Thế nên rất nhiều lần, là giáo viên chủ nhiệm lớp cô, Nghê lão sư, thấy cô đáng thương nên đã đưa cô về nhà mình chăm sóc.

Sau đó lên cấp hai rồi cấp ba, cô đều ở nội trú trong trường, mãi cho đến khi lên đại học, ngay cả Tết cô cũng không về.

Phải đến khi em trai cô ra đời, Mạnh Tuyết Lâm mới rốt cuộc chịu buông bỏ công việc để ở bên cạnh con cái.

Có lẽ là do mấy năm nay Mạnh Tuyết Lâm ở nhà chăm sóc trẻ con, nên bà cảm thấy thua thiệt với cô quá nhiều, tìm mọi cách khuyên cô về nhà ở, muốn bù đắp chút gì đó cho cô.....

Gió thổi bay một góc rèm cửa.

Dưới sự khuyên bảo ngon ngọt đủ đường của Mạnh Tuyết Lâm, cuối cùng Thịnh Mộc Khê vẫn đồng ý buổi tối sẽ qua đó một chuyến, tham dự tiệc sinh nhật của đứa em trai cùng mẹ khác cha.

Coi như là đã lâu không về nhà, lần này trở về lấy lệ một chút, đi lướt qua cho xong chuyện.

Cổ tay Thịnh Mộc Khê buông xuống bên mép giường, sau khi cảm nhận được độ rung, cô lại cầm điện thoại lên xem.

Mở WeChat, tin nhắn chào buổi sáng của Sài Thiển Ngưng hiện lên: [ Chào buổi sáng, nữ hiệp khách của tôi. ]

Của tôi...?

Hai chữ này giống như hai viên đá ném vào mặt hồ trong tâm trí cô, dấy lên một trận gợn sóng.

Cô cũng nhắn lại một câu chào buổi sáng.

Cùng lúc đó, tin nhắn của Thời Mạn Văn cũng nhảy ra: [ Thế nào rồi? ]

Thịnh Mộc Khê: [ Cái gì thế nào? ]

Thời Mạn Văn: [ Tiến triển giữa cậu và cô gái kia ấy! ]

Thịnh Mộc Khê nhắn lại một câu rất đúng trọng tâm: [ Cũng tạm. ]

Thời Mạn Văn chuyển tiếp một bài viết từ tài khoản công chúng qua, bên trên là bài quảng bá cho một địa điểm du lịch, chủ yếu là mô hình "Nông Gia Nhạc".

Kỳ nghỉ hè đang có hoạt động, chia sẻ bài viết này lên vòng bạn bè cùng với thu thập đủ 500 lượt thích sẽ nhận được vé vào cửa và chỗ ở miễn phí trong bảy ngày.

Thời Mạn Văn: [ Mau vào like bài viết trên vòng bạn bè cho tớ đi! ]

[ Dù sao nghỉ hè cũng không có việc gì, cậu có muốn đi cùng tớ không? ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!