Vài đốm sao lấp lánh trên bầu trời, dãy núi liên miên nhấp nhô tạo thành một đường cong bất quy tắc.
Gió núi lướt qua rừng trúc, tạo thành tiếng sàn sạt, xoa dịu đôi tai, làm nguôi đi sự khô nóng của ban ngày.
Trong sân, vài người vây quanh trò chuyện, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười sang sảng của ông bà.
Ở phòng giữa, từ mái hiên trên giếng trời, một giọt nước rơi xuống cái chum sành sứt mẻ đong đầy, dấy lên một gợn sóng nhỏ bé.
Sài Sơ Tình trốn trong phòng Sài Thiển Ngưng chơi game bằng điện thoại của nàng.
Tín hiệu không ổn định, hình ảnh cứ bị giật lag, Sài Sơ Tình ôm điện thoại, bước qua ngạch cửa.
Vừa đi đến phòng giữa, cô bé đã nghe thấy tiếng trò chuyện vui vẻ trong sân.
"Đứa lớn hồi đi học đâu có ngoan ngoãn gì, sau này không phải vẫn thi đỗ đại học A đấy thôi. Đứa thứ hai thành tích luôn dẫn đầu, thi đỗ đại học A chắc chắn không thành vấn đề."
"Mẹ ơi, không phải vấn đề thành tích đâu, Thanh Thanh nó học kỳ này bị mời phụ huynh mấy lần rồi. Ôi, nó còn giấu con, bảo A Ngưng đi thay một lần, mẹ xem A Ngưng nó cứ dung túng em gái như thế, chuyện gì cũng lén lút giúp nó giấu đi..."
"Tiểu Huỳnh à, giờ nghỉ hè rồi, con khóa hết máy tính, điện thoại lại, đứa bé nó không phát điên lên mới lạ đấy. Nghỉ hè mà, để người ta thả lỏng một chút, đừng nghiêm khắc quá. Con xem con bé suốt đêm cứ ru rú trong phòng không ra, tự kỷ mất thôi."
Sài Sơ Tình lùi lại mấy bước, chiếc điện thoại đang cầm trong tay khiến cô bé có chút chột dạ, không kìm được quay trở lại phòng.
Vừa đóng cửa lại, một tin nhắn bật lên trên màn hình điện thoại.
Sài Sơ Tình nhìn thấy tên ghi chú là Thịnh lão sư, đồng tử theo bản năng co lại.
Nàng không nhấp vào, nhưng nội dung tin nhắn đã hiển thị: [ Bán Tiên ngày thường chơi trò gì? ]
"Bán... Tiên?"
Sài Sơ Tình nghiêng đầu, là đang gọi chị nàng sao?
Chị nàng tu tiên từ khi nào thế?
Sài Sơ Tình thoát khỏi trò chơi, lượn lờ khắp gác bếp cũng không tìm thấy Sài Thiển Ngưng.
Mà khoảng cách từ lúc Thịnh Mộc Khê gửi tin nhắn đến giờ đã gần mười phút.
Bình thường chơi trò gì?
Cái này nàng biết.
Việc Sài Thiển Ngưng bình thường chơi trò gì thì nàng vẫn nắm rõ.
Nàng nhìn ra ngoài qua cửa sổ gỗ.
Không biết chị đi đâu, cũng không biết bao giờ mới trở về.
Để đối phương chờ tin nhắn lâu quá không tốt, nên nàng nhấp vào tin nhắn, định trả lời hộ Sài Thiển Ngưng.
Ngón tay vừa chạm màn hình, nàng khựng lại, quay lại giao diện, nhìn qua tất cả các trò chơi trên điện thoại của chị mình.
Có kinh dị, có tiên hiệp, có phòng thủ tháp, có bắn súng.
Sài Thiển Ngưng bình thường chơi khá nhiều trò chơi, không chỉ có những cái đang hiển thị, còn có những cái chơi chán rồi gỡ bỏ.
Nếu Thịnh lão sư biết chị bình thường nhàn rỗi như vậy, có phải là không hay lắm không?
Lông mi cô bé dưới ánh đèn, rung rinh như cánh bướm .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!