Chương 2: Tiệc Độc Thân

Thang máy đang đi xuống, Sài Thiển Ngưng lười chờ nên chọn đi thang bộ, dù sao cũng chỉ là lên một tầng mà thôi.

Cầu thang bộ có lẽ cơ bản không có ai đi nên sàn nhà sạch sẽ và bóng loáng vô cùng. Cúi đầu xuống còn có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của chính mình.

Sài Thiển Ngưng nắm chiếc áo lót kia trong tay. Xung quanh chiếc áo được đính một lớp ren rỗng, có chút thô ráp khi chạm vào, còn lớp bên trong là vải dệt mềm mại, trơn tuột. Chiếc áo nằm gọn trong lòng bàn tay nàng, nóng rực in sâu vào tâm trí nàng.

Bố cục lầu 11 gần như giống hệt lầu 10, Sài Thiển Ngưng dễ dàng tìm được căn hộ tương ứng ngay phía trên phòng nàng.

Mà lúc đó, Thịnh Mộc Khê đang ở trong phòng thử vài món quần áo do bạn thân gửi đến.

Cô ném điện thoại lên giường, nói chuyện với người bạn.

Thời Mạn Văn ở đầu dây bên kia hỏi: "Thế nào, thế nào, đẹp hay không đẹp?"

Thịnh Mộc Khê nhìn chính mình trong gương lớn, nghiêng người sang trái sang phải một chút, bình luận: "Hơi... lộ."

Thời Mạn Văn: "Lộ chỗ nào? Đây đều là tớ tổng hợp dáng người và cân nhắc kỹ lưỡng để chọn cho cậu vài món đấy, không thích à?"

Thịnh Mộc Khê: "Quá hở hang."

Thời Mạn Văn: "Chị ơi, chúng ta là đi tham gia tiệc độc thân, không phải đi học, OK?"

"Chỗ nào hở? Tớ không tin, trừ khi cậu gọi video cho tớ xem thử."

"Cậu mơ mộng hão huyền." Thịnh Mộc Khê vuốt lại mái tóc xõa xuống, đi qua đi lại vài bước trước gương: "Tham gia một bữa tiệc độc thân cũng không cần phải mặc hở đến mức này đi?"

Thời Mạn Văn: "Chẳng phải thế này vừa lúc phát huy ưu thế dáng người của cậu sao? Thử nghĩ xem, chỉ với vóc dáng này của cậu, lại kết hợp với một chiếc váy bó sát cổ chữ V sâu, chẳng phải cậu sẽ là tâm điểm của toàn trường sao? Đến lúc đó không chừng liền thoát ế."

"Nếu cậu mặc quá mức nghiêm chỉnh, nói không chừng còn không hợp với mọi người trong bữa tiệc."

Thời Mạn Văn nói thao thao bất tuyệt: "Cậu nói xem, bình thường cậu mặc đồ công sở đi dạy học mỗi ngày thì thôi đi, nhưng trong cuộc sống bình thường, tham gia một bữa tiệc, không khoe ra một chút vóc dáng đẹp của mình thì lãng phí biết bao nhiêu, nói như vậy chi bằng cậu cho tớ luôn đi."

Thịnh Mộc Khê trêu chọc: "Tớ cũng muốn chia cho cậu một nửa dáng người chứ, đáng tiếc là không chia được."

Thời Mạn Văn: "Lượn đi!"

Lúc này bên ngoài cửa truyền đến vài tiếng gõ cửa, Thịnh Mộc Khê nói vào điện thoại "Tớ cúp máy trước đã." Rồi sau đó ngắt cuộc gọi.

Vốn dĩ cô định thay một bộ quần áo khác rồi mới ra mở cửa, nhưng người bên ngoài lại ấn thêm một lần chuông cửa.

Sài Thiển Ngưng đi tới, miệng đang ngậm một viên kẹo bạc hà đứng ở ngoài cửa, vừa cảm nhận cảm giác mát lạnh trong miệng, vừa nghĩ đối phương có thể là lại ra ngoài.

Đúng lúc nàng định treo thẳng chiếc áo lên cửa đối phương, thì cánh cửa bỗng chốc được mở ra.

Người phụ nữ mở cửa đang mặc một chiếc váy bó sát hai dây màu đen cổ chữ V sâu, phần cổ áo phía trước xẻ thẳng xuống, để lộ một mảng lớn da thịt.

Vải dệt áp sát trên làn da trắng nõn của đối phương, mỏng manh một lớp, phác họa ra dáng người quyến rũ đầy đặn.

Sài Thiển Ngưng không thể không thừa nhận là vóc dáng của cô quả thật rất thu hút ánh nhìn, đặc biệt là khi kết hợp với chiếc váy như vậy, cộng thêm đôi mắt long lanh mị hoặc kia, quả thực đẹp đến mức hút hồn, hệt như một yêu tinh câu tâm người.

Nàng theo bản năng nuốt nước miếng, kết quả nuốt luôn cả viên kẹo bạc hà đang ngậm trong miệng. Kẹo mắc lại trong cổ họng, cảm giác cay nóng mãnh liệt bùng nổ, khiến nàng khó chịu, nhất thời quên mất là đến trả quần áo.

Nhưng nàng sững sờ vài giây vẫn kịp phản ứng lại, đưa chiếc áo trong tay qua: "Áo của cô, rơi ở ban công nhà tôi."

Thịnh Mộc Khê rũ mắt nhìn chiếc áo, nhận lấy, cười nhạt, nói một tiếng "Cảm ơn".

Câu "Không khách khí" của Sài Thiển Ngưng vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, nàng ngước mí mắt lên liền đối diện với đôi mắt đang mỉm cười của Thịnh Mộc Khê.

Làn da cô là kiểu trắng lạnh điển hình, cộng thêm ánh sáng trắng của hành lang chiếu vào, khiến cô càng thêm trắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!