Đồng tử cô dần dần tan rã, ánh mắt có chút dại ra nhìn Sài Thiển Ngưng, nhưng lại không phải nhìn thẳng mặt nàng, mà càng như là nhìn chằm chằm một nơi hư vô nào đó.
Sài Thiển Ngưng lấy chiếc ly rượu trước mặt cô, đặt sang một bên, nói: "Cô uống say rồi?"
Thịnh Mộc Khê nghiêng nghiêng đầu, dường như nghe hiểu, phun ra hơi thở trộn lẫn mùi rượu: "Không có say, nhưng tôi bình thường không hay uống rượu, cho nên tôi không thể cùng cô uống quá nhiều."
"Người say đều thích nói mình không say." Sài Thiển Ngưng nâng đầu ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua chóp mũi đối phương, sau đó lướt xuống vai cô, nhẹ đỡ lấy.
Hai người rời khỏi quán bar.
Sài Thiển Ngưng đưa Thịnh Mộc Khê về nhà mình trước, lo lắng đối phương uống rượu sau sẽ không thoải mái, cho nên nàng còn tiện đường mua một vại mật ong mang về.
Cũng may Thịnh Mộc Khê sau khi uống say rất an tĩnh, không nói nhảm cũng không quậy phá, nghiêng dựa vào trên ghế sofa, giống như đang ngủ.
Sài Thiển Ngưng vặn nắp bình mật ong, liếc nhìn về phía ghế sofa.
Thịnh Mộc Khê như là nhận ra nàng đang nhìn mình, đứng dậy lảo đảo đi đến bên cạnh Sài Thiển Ngưng, ngồi xuống ghế, hai tay gối lên trên bàn, đầu hơi hơi tựa vào.
Cô nhìn chằm chằm ngón tay Sài Thiển Ngưng một hồi lâu, môi đỏ mấp máy: "Cô đang làm gì?"
"Pha nước mật ong cho cô uống, uống xong sẽ thoải mái một chút." Sài Thiển Ngưng cười nói: "Tửu lượng của cô thật sự quá kém."
Trong lúc nói chuyện, Sài Thiển Ngưng không chú ý, muỗng mật ong múc ra không cẩn thận làm nhỏ giọt vài giọt, mép ngón cái bị dính một chút.
Lúc ấy nàng nâng tay lên, đang định vén sợi tóc trên trán ra phía sau, liền thấy được chất lỏng vàng nhạt trên tay.
Thế nên chỗ mật ong trên tay, đã dính vào khóe môi nàng một chút.
Nàng rút một tờ khăn giấy từ bên cạnh lau mặt, đang định lau ngón tay trước, Thịnh Mộc Khê đột nhiên nói: "Tâm trạng cô khá hơn chút nào chưa?"
Sài Thiển Ngưng vừa xoa tay vừa hỏi: "Ừm?"
"Cô muốn thế nào thì tâm trạng mới tốt hơn?"
"Thế nào ư? Cô hôn tôi một cái nói không chừng tâm trạng tôi sẽ tốt lên đấy." Trong giọng nói Sài Thiển Ngưng lộ ra sự nghiền ngẫm.
Vốn dĩ chỉ là một câu nói đùa, Sài Thiển Ngưng cũng không hề để tâm. Kết quả Thịnh Mộc Khê ngẩng con ngươi, vươn tay kéo lấy cánh tay nàng.
Lực kéo người rất nhẹ, nhưng vì bất ngờ không kịp phòng ngừa, Sài Thiển Ngưng nghiêng người, ngồi xuống ghế.
Thịnh Mộc Khê nghiêng người tới trước, con ngươi giả vờ men say, dù nhìn thế nào cũng rất hư ảo.
"Thật vậy chăng?" Thịnh Mộc Khê lẩm bẩm nói nhỏ.
Hô hấp hai người đan xen vào nhau, Sài Thiển Ngưng nuốt nước miếng, yết hầu hoạt động, nhưng không thể phát ra một chữ.
Hương thơm ấm áp trên người người phụ nữ bao phủ lấy lòng nàng. Khăn giấy lau mặt Sài Thiển Ngưng còn đang cầm trong tay, giờ phút này đã nhăn nhúm thành một đoàn.
Một cảm giác ấm áp, ôn lương dừng lại ở khóe môi Sài Thiển Ngưng, sau đó là một sự mềm mại nóng bỏng ướt át, quét ngang qua lớp mật ong dính ở khóe môi nàng.
"Thật ngọt." Thịnh Mộc Khê phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
Hôm sau tỉnh lại, Thịnh Mộc Khê nằm ở trên giường trong nhà mình.
Ngồi dậy sau, cô sửng sốt vài giây. Đầu óc trống rỗng trong nháy mắt, sau đó vô số chuyện lại ùa về.
Cô có thể sắp xếp lại rõ ràng ngọn nguồn sự việc đã trải qua.
Tối hôm qua cô đã uống say, là Sài Thiển Ngưng đưa cô về nhà, sau đó pha nước mật ong cho cô uống, đưa cô về phòng nghỉ ngơi rồi mới rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!