Cùng với việc hoàng hôn dần khuất dạng, chân trời cũng tối sầm lại. Phố ẩm thực không còn nhộn nhịp như lúc trước, rất nhiều học sinh đã về nhà hoặc trở lại trường để tham gia tiết tự học buổi tối.
Thịnh Mộc Khê cùng Thời Mạn Văn đang đi trên cầu vượt thì vừa vặn gặp được giáo viên tâm lý đang đi ngang qua.
Thời Mạn Văn chào: "Cô Ngô."
"Chào, cô Thịnh, cô Thời, hai cô vừa ăn cơm xong à?"
Thịnh Mộc Khê gật đầu, đáp phải.
Thời Mạn Văn kéo cánh tay Thịnh Mộc Khê: "À này, việc này có thể hỏi cô Ngô này, cô Ngô chuyên môn về tâm lý mà."
Cô Ngô cười rộ lên lộ ra hai lúm đồng tiền, khiêm tốn nói: "Chuyên nghiệp thì không dám nhận, hai cô đang gặp vấn đề gì sao?"
Ba người dựa vào lan can bên cạnh, quan sát sân vận động của trường học. Đường chạy màu đỏ và bầu trời xanh sẫm hòa vào nhau.
Thịnh Mộc Khê lặp lại những lời cô đã hỏi Thời Mạn Văn trong quán ăn.
Gió chiều vẫn còn hơi khô nóng, thổi vào người ấm áp dễ chịu.
Cô Ngô thoáng chốc liền thu lại vẻ mặt, đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Có lẽ có thể chia thành hai tình huống: một là lừa đảo, hai là thiếu thốn tình cảm. Đương nhiên, không loại trừ các khả năng khác."
"Nhưng cô Thịnh nói đó là bạn của cô, nếu bạn cô không phải vì tiền của đối phương mà tiếp cận, thì có lẽ bạn cô cũng không thật lòng thích người đó. Làm gì có ai chưa gặp mặt mà đã nói thích đối phương cơ chứ? Phần lớn là vì cuộc sống hiện thực quá cô đơn, quá nhàm chán nên chỉ muốn tìm một người trên mạng để trò chuyện, hoặc là trong thực tế quá thiếu cảm giác an toàn nên sẽ thích người lớn tuổi hơn một chút, trưởng thành hơn một chút."
Cô Ngô gãi gãi đầu: "Mối tình trên mạng chênh lệch tuổi tác lớn như vậy, nếu nói là tình yêu chân thật thì cũng có thể có, nhưng trong đời sống hiện thực lại vô cùng hiếm gặp, gần như có thể dùng kỳ tích để hình dung. Vì vậy cô Thịnh nên quan tâm người bạn đó nhiều hơn, để cô ấy tìm được chút an ủi trong đời sống thực, sẽ không đến nỗi phải tìm kiếm trên mạng nữa."
Thịnh Mộc Khê và Thời Mạn Văn đều gật gù, cảm thấy rất có lý.
"À nha, tôi kể cho hai cô nghe, một thời gian trước, trường mình có một học sinh bị lừa vì yêu qua mạng đấy," cô Ngô nói.
Thịnh Mộc Khê giơ tay vén sợi tóc bị gió thổi xuống trước mắt: "Chuyện gì vậy? Bị lừa như thế nào?"
Thời Mạn Văn: "Học sinh cấp ba à? Việc này tôi chưa từng nghe nói."
Cô Ngô nói: "Đúng là cấp ba, lớp 13 khối Mười. Một nữ sinh bị bạn qua mạng lừa hơn 6000 tệ. Nếu không phải sau này gã đó đòi giá cắt cổ, nói muốn mấy vạn tệ, nữ sinh kia thật sự không có nhiều tiền đến thế nên mới hỏi xin cha mẹ. Cha mẹ lúc đó mới phát hiện sự bất thường."
"Tôi tiếp xúc không ít học sinh đến phòng tâm lý tư vấn, kỳ thực nhiều vấn đề tâm lý ở lứa tuổi này đều xuất phát từ gia đình. Chẳng hạn như nhiều phụ huynh khá bận rộn, không có thời gian ở bên con cái. Vấn đề này đặc biệt rõ ràng ở những trường nội trú như chúng ta. Cha mẹ đưa con đến trường, không chỉ cuối tuần, ngày lễ mà ngay cả nghỉ đông, nghỉ hè cũng có thể xin ở lại trường, quá tiện lợi mà."
"Những đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh này không thiếu thốn vật chất, nhưng tinh thần lại nảy sinh một khoảng trống rất lớn. Đừng nói là trẻ vị thành niên, ngay cả người trưởng thành cũng khó lòng dùng lý trí để chiến thắng khoảng trống đó."
Chiều Thứ Năm.
Sài Thiển Ngưng ngồi trước bàn trang điểm, vặn thỏi son tô lên môi một lớp mỏng. Chuông điện thoại di động trên bàn reo lên.
Nàng nhấc máy, mở loa ngoài. Trong điện thoại vang lên giọng nói ôn hòa, đôn hậu của một người đàn ông trung niên: "Ngưng Ngưng, con vẫn chưa xuống à?"
"Con xuống ngay đây." Sài Thiển Ngưng ngắt điện thoại, nhìn vào gương, cài lại mấy chiếc nút áo sơ mi trên cùng rồi xách túi ra cửa.
Bên ngoài tiểu khu.
Một chiếc Maybach đậu ở gần đó.
Sài Nhậm Bác nhìn đồng hồ.
Cách đó không xa.
Sài Thiển Ngưng vừa đi vừa chạy đến bên xe, mở cửa tự nhiên ngồi vào ghế phụ.
"Ba, đi thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!