Chương 14: Dòng Cảm Xúc Ngầm

Rạp chiếu phim ở lầu 4, hai người đi thang máy đi xuống một tầng. Suốt quá trình Thịnh Mộc Khê vẫn luôn thất thần.

Trong đầu cô rối bời, toàn là chuyện cô và Sài Thiển Ngưng đang dùng đồ cặp tình lữ.

Đồ cặp tình lữ thì thôi đi, nhưng nó còn thể hiện rõ ràng đến mức trên đó có khắc hai chữ "Tình yêu", là sợ người khác không biết đây là đồ đôi sao?

Đi vào bên trong, Sài Thiển Ngưng đi trước lấy vé, Thịnh Mộc Khê đi quầy bên kia mua bắp rang và Coca.

Ban đầu Thịnh Mộc Khê định mua hai phần Coca và hai phần bắp rang, nhưng Sài Thiển Ngưng nói, một mình nàng ăn không hết một thùng bắp rang, rất lãng phí, đề nghị mua một thùng là đủ rồi.

Thịnh Mộc Khê thấy có lý, vì cô thấy khẩu phần ăn hàng ngày của đối phương quả thật rất nhỏ.

Mua xong đồ ăn, hai người vào phòng chiếu để soát vé. Khoảng cách phim bắt đầu còn khoảng mười phút, bên trong chỉ lác đác vài người ngồi.

Ngay sau đó hai người ngồi xuống, người xem lần lượt đến, phòng chiếu dần dần đông kín.

Bởi vì mua vé muộn, vị trí của hai người cũng không tốt, ở góc hàng ghế thứ hai.

Đèn phòng chiếu tắt, mấy học sinh vội vàng tiến vào, ngồi xuống ở vị trí phía trước Sài Thiển Ngưng.

Tổng cộng bốn người, hai nữ sinh, cùng hai nam sinh. Ban đầu do ánh sáng tương đối mờ ảo, Sài Thiển Ngưng không nhận ra mấy người kia, cho đến khi nghe được tiếng các nàng trò chuyện.

"Mình cũng không biết hôm nay rạp chiếu phim lại đông người như vậy." Một cậu nam sinh lên tiếng.

"Lẽ ra nên mua sớm hơn."

"Đúng vậy, lúc tớ mua, vị trí phía sau đã kín hết rồi."

"Thôi bỏ đi, hàng ghế đầu thì hàng ghế đầu, cũng đâu phải không xem được." Là giọng Sài Sơ Tình, Sài Thiển Ngưng lập tức nhận ra.

Sài Thiển Ngưng nheo mắt lại, nhận ra bóng dáng Sài Sơ Tình.

Bên cạnh Sài Sơ Tình có một nữ sinh, nàng nhận ra, là cô bé tên Diêu Vân Kỳ, người có quan hệ thân thiết nhất với em gái nàng, không chỉ học cùng lớp mà còn cùng phòng ngủ.

Hai nam sinh còn lại, nàng không nhận biết, nhưng chắc hẳn đều là học sinh cấp ba.

Hiển nhiên, bốn người cũng không phát hiện ra người ngồi phía sau là ai, chỉ lo nói chuyện phiếm.

Sài Thiển Ngưng hơi nghiêng đầu, nhìn thấy Thịnh Mộc Khê khuôn mặt ẩn trong tối mờ, không rõ cụ thể biểu cảm, nhưng có thể phân biệt được, đối phương cũng đang nhìn về phía bốn người phía trước.

Nàng cọ cọ cánh tay Thịnh Mộc Khê, ghé sát vào tai đối phương, dùng giọng thì thầm hỏi: "Cô Thịnh, bốn người phía trước, đều là học sinh lớp cô sao?"

Thịnh Mộc Khê gật đầu.

Phía trước lại vang lên tiếng nói.

"Vân Kỳ, cậu muốn đổi chỗ với tớ không, bên tớ tầm nhìn hơi tốt hơn một chút." Một cậu nam sinh nói.

Diêu Vân Kỳ uống một ngụm Coca, giọng lí nhí: "Bốn vị trí này có khác gì nhau về tầm nhìn đâu?"

Một cậu nam sinh khác hùa theo: "Cậu ta chỉ là muốn ngồi cạnh Sài Sơ Tình thôi."

Phim bắt đầu, giọng nói của người phía trước có một nửa bị át đi bởi âm thanh của bộ phim.

Sài Thiển Ngưng đầy hứng thú nhìn bốn người phía trước, thấy họ còn thú vị hơn cả bộ phim.

Đúng vào khoảnh khắc bộ phim trở nên tĩnh lặng, nàng lại nghe thấy Sài Sơ Tình đè thấp giọng nói: "Tớ thấy vị trí này khá tốt, không đổi."

Phim mở đầu, Sài Thiển Ngưng cũng không chú tâm lắm, sự chú ý hoàn toàn bị cảnh tượng cậu nam sinh phía trước cố gắng chuyển chỗ để được ngồi cạnh Sài Sơ Tình thu hút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!