Hiệu quả lấy sáng của tầng lầu này rất tốt. Ban ngày, hành lang có ánh mặt trời dũng mãnh đổ vào, vẽ ra quầng sáng màu vàng kim trên sàn nhà sạch bong không một hạt bụi do dì lao công lau dọn.
Sài Thiển Ngưng dù cảm thấy chuyện vừa xảy ra quá mức thái quá, chỉ là đi lên lầu Thịnh Mộc Khê vài lần thôi mà đã hình thành phản xạ theo bản năng, nhưng nàng chỉ quy kết là do mải nói chuyện trên thang máy với Sài Sơ Tình nên bị thất thần.
Vẻ mặt nàng vẫn gió êm sóng lặng, chào hỏi Thịnh Mộc Khê rất tự nhiên: "Chào buổi sáng cô Thịnh."
Thịnh Mộc Khê gật đầu: "Có muốn vào trong nói chuyện không?" Không đợi Sài Thiển Ngưng trả lời, cô đã nghiêng người, nhường ra một chỗ trống.
Nhẹ nhàng dịch người, Sài Thiển Ngưng không bước vào, chỉ tựa lưng vào khung cửa, đối diện với cô.
Vốn dĩ cũng chẳng có việc gì muốn nói, đi vào không cần thiết, ở lại không được bao lâu lại phải đi.
Nàng tùy tiện nghĩ ra một lý do, cười tươi cúi người qua, ghé sát vào tai đối phương.
"Cô Thịnh, nhớ là tối nay chúng ta đã hẹn nhau cùng đi ăn cơm nha."
Thịnh Mộc Khê chỉ cảm thấy quanh vành tai đều bị hơi thở của nàng bao phủ đến nóng lên, có chút khó tin nhìn về phía nàng: "Không có gì nữa à?"
"Không có." Sài Thiển Ngưng trả lời thản nhiên, như thể riêng việc đi lên nói một chuyện đã nói qua trên WeChat cũng không phải là điều gì thừa thãi.
"Việc này tôi biết rồi. Vậy còn chuyện gì khác không?"
Sài Thiển Ngưng suy nghĩ một chút, nếu đối phương nhất quyết muốn hỏi, vậy nàng sẽ nói nhiều hơn một chút: "Ăn xong thịt nướng, chúng ta có thể đi xem một bộ phim nữa, cô thấy thế nào?"
"Được thôi." Thịnh Mộc Khê nhìn chằm chằm mặt nàng vài giây, rồi sau đó mới dời đi.
Sài Thiển Ngưng gật đầu: "Vậy tôi đi xuống trước đây, hẹn gặp cô buổi tối."
Đóng cửa lại, Thịnh Mộc Khê đứng một lúc ở chỗ huyền quan.
Cái gì mà trúng ma? Cái gì mà không chú ý?
Vừa rồi cô ẩn ẩn nghe thấy những từ đó, nghe thấy giọng Sài Thiển Ngưng ở hành lang, cô mới đi mở cửa.
Lông mày cô nhíu lại một lát, rất nhanh liền giãn ra.
Đi xuống lầu mười, Sài Thiển Ngưng thấy Sài Sơ Tình đang ngồi ngay cửa, hào hứng vô cùng mà bóc chuyển phát nhanh.
Sài Sơ Tình có chìa khóa nhà, nhưng vừa rồi đi xuống lấy chuyển phát nhanh cùng Sài Thiển Ngưng nên cô bé đã không mang theo.
Trên sàn nhà chất một đống bao bì đã được mở ra.
Sài Sơ Tình nhặt chúng lên, bỏ vào một cái túi khác, chờ Sài Thiển Ngưng mở cửa xong thì cô bé đặt chiếc túi ở huyền quan, chờ lát nữa xuống lầu sẽ ném đi.
Vào cửa xong, Sài Sơ Tình nhảy tưng tưng tới bên cạnh sô pha, mở lớp đóng gói nhựa trong suốt, lấy từng cái áo, quần, váy ra xem xét tỉ mỉ, trong mắt mang theo ánh sáng hưng phấn.
"Chị, sao toàn là quần áo của em thế?"
"Ừm, đều là mua cho em." Sài Thiển Ngưng đáp lại hờ hững, rồi sau đó mở điện thoại tìm kiếm gần đây có bộ phim nào hay.
Hôm qua nàng đã ngủ gật khi xem phim ma ở nhà Thịnh Mộc Khê, nên phim ma vẫn là thôi đi.
Hơn nữa, Thịnh Mộc Khê có vẻ chẳng sợ phim ma chút nào, vậy thì chẳng còn chút ý tứ nào.
Chọn nửa ngày, Sài Thiển Ngưng không chọn được bộ nào vừa ý, nàng ngửa đầu dựa vào sô pha, liền thấy Sài Sơ Tình ôm quần áo đi vào phòng thử đồ.
Một lát sau, Sài Sơ Tình lần lượt mặc từng bộ ra, bảo nàng đánh giá. Sài Thiển Ngưng nhìn thoáng qua, thống nhất khen là vô cùng đẹp, cực kỳ thích hợp.
Vì thế, đến buổi chiều, Sài Thiển Ngưng muốn chọn một bộ quần áo đẹp để mặc đi ăn buffet thịt nướng với Thịnh Mộc Khê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!