Chương 9: (Vô Đề)

Hiện tại ta chỉ muốn giữ cái mạng sói này. Ta xuống giường, đến bên cạnh bàn rót chén nước rồi duỗi thẳng hai tay đưa cho hắn.

"Ngài nghĩ nhiều rồi, bây giờ ta đã nhớ ra, tuyệt đối không bao giờ trêu chọc ngài nữa."

Hắn phất tay đẩy chén trà ra. Ta không cầm chắc, nước trà tràn ra đầy đất. Xem ra hắn vẫn còn giận, trước tiên nên nói sang chuyện khác đã.

"Điện hạ nhớ ra từ lúc nào thế? Ngài đúng là tài giỏi xuất trần, còn ta thì chẳng có tí cảm giác khác lạ nào."

"Ở lại Vong Xuyên cả trăm năm, chỉ có thể dựa vào hồi ức sống qua ngày."

Ta gật đầu: "Nhớ ra từ lúc đó à..."

Đợi ta quay về sẽ kiến nghị Địa Phủ tăng cường quản lý. Một đám ma quỷ kẹt lại đó quá là hỗn loạn.

"Ta vốn định để ngươi trải nghiệm hết ba kiếp sống giống như ta."

Ta nheo mắt, nghĩ tới một kiếp kia ta đối xử với hắn không đứng đắn tí nào, cố hết sức kéo dài khoảng cách với hắn.

"Nhưng sau này ta phát hiện ra bản tính ngươi khó dời, hoàn toàn không đáng để ta phí sức!" Hắn ngưng tụ tia sáng pháp thuật ở trong tay, nhanh nhẹn đánh tới chỗ ta.

Ta xoay vòng qua cái bàn, né tránh tầm pháp thuật đánh tới rồi rống vào mặt hắn: "Ngươi còn muốn thế nào nữa! Ngươi giết ta hết ba kiếp. Ta chỉ nói mỗi một câu mông ngươi nhìn có vẻ nhỏ nhắn cong vểnh thôi mà! Ngươi cần gì làm tới mức này hả!"

Ta nói không hết lời, rống xong thì mặt hắn càng âm u hơn. Hắn liều mạng dùng pháp thuật tấn công ta, thậm chí còn không thèm phòng ngự.

Ta có chút khốn đốn, giở giọng tàn nhẫn uy hiếp hắn: "Ngươi còn tiếp tục là ta đánh trả đấy!"

Hắn hừ lạnh. Ta đứng ở đối diện sử dụng pháp thuật. Chẳng mấy chốc ta đã bị hắn trói gô nằm dưới đất.

Một con lang yêu mới thành niên làm sao đánh thắng được quỷ vương chất chứa trăm năm oán hận.

Hắn bóp yết hầu ta, không ngừng siết chặt lại. Ta gian nan nhấc chân đá hắn. Bàn tay trên cổ ta chợt buông ra, ta kịch liệt ho khan, cuống họng nóng rát đau đớn.

Hàm Nguyệt lạnh lùng mở miệng: "Lúc ở trên Thiên giới ngươi nhục nhã ta, hại ta bị phạt xuống phàm trần, trải qua bốn kiếp mà ngươi vẫn khinh khi ta như cũ. Để ngươi chết thôi thì quá dễ dàng với ngươi rồi."

Giọng ta đau quá, nhất thời không thể nói nên lời. Nhưng chẳng gì có thể ngăn cản ta xem thường hắn. Người này muốn ta yêu hắn, nhưng hắn lại bội tình bạc nghĩa với ta, bản thân hắn còn không thể buông bỏ cái vỏ xinh đẹp bên ngoài.

Ta làm ra vẻ sắc đẹp của hắn không còn tác dụng gì nữa.

Ta không biết lúc này bản mặt ta kiêu ngạo đến cỡ nào, nhưng ta có thể nhìn thấy Hàm Nguyệt bị chọc giận.

Hắn giơ tay chụp lên đầu ta, tiếng gió sắc bén kéo tới tưởng như muốn hủy diệt linh hồn ta, không cho phép ta tiếp tục luân hồi chuyển thế.

"Không được đâu điện hạ..."

Một giọng nói kéo dài từ đằng xa vọng lại. Ta và Hàm Nguyệt liếc nhìn nhau, gần như ra tay cùng một lúc.

Ta tháo bỏ dây thừng. Hàm Nguyệt bắn tới như mũi tên rời khỏi dây cung nhắm tới cô gái yểu điệu đằng kia. Hắn hành hung nàng, không hề lưu tình một chút nào.

Ta nhìn gương mặt kia, hơi khựng lại nhưng vẫn không nương tay, gia nhập vào hàng ngũ đánh người cùng Hàm Nguyệt.

"Ai da, bé ngoan, là ta mà, ta là tộc trưởng đây."

Ngực ta nghèn nghẹn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tộc trưởng con khỉ khô, lúc nãy ngươi gọi hắn là điện hạ đúng không? Lòi đuôi rồi chứ gì!"

Tộc trưởng khóc thét, lớn tiếng đòi chúng ta dừng tay. Cơ thể nàng biến hóa thành một thanh niên tuấn tú, tuy mặt mũi bầm dập đôi ba chỗ nhưng vẫn có thể nhận ra ngũ quan đẹp đẽ.

Ta ngó nghiêng xung quanh, phá nát một cái ghế dựa, lấy chân ghế đập xuống hăm he: "Tên Ti Mệnh chóa má này! Còn biến thành nữ nữa à. Ngươi muốn chúng ta diễn cho ngươi xem đúng không? Viết đã tay chưa, tình kiếp tam thế mà ngươi chỉ viết được mỗi một cái kết cục thôi à, xem sướng đến điên rồi chứ gì?"

Tính tình Hàm Nguyệt cao ngạo mắng không được tiếng nào. Hắn lại gần ta, đứng nghe ta mắng giúp hắn đến thư thái cả người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!