Ta nhảy dựng lên, nép người vào góc giường, khung cảnh trong mơ bỗng dưng rõ ràng như thật. Hắn thọc chủy thủ vào người "ta", đau đớn mà quyết liệt như thế đấy.
"Ngươi, ngươi, ngươi..."
Hắn cong mắt cười: "Ừm, ta nằm đây trông chừng nàng suốt đêm."
"Ta, ta..."
"Ừm, giấc mộng đó là do ta tạo ra."
Ta không tin nổi, mắt trợn tròn nói: "Ngươi cho ta xem mấy cảnh đó làm gì?"
Ngón tay Quân Lan vuốt v e đồng tâm kết trên cổ tay, híp mắt nhìn ta: "Nàng không có cảm giác gì hết sao?"
Ta lắc đầu, ánh mắt hắn trở nên nặng nề, môi mím chặt như thể đang kìm nén lửa giận. Thân thể ta bất giác ngửa ra sau.
"Nàng, nàng thật là... sao lại ngốc thế chứ!"
Ta đã làm gì đâu?
Cơ thể Quân Lan bỗng dưng tỏa ra ánh hào quang, ta nheo mắt, nhận ra người trước mặt đang thay đổi. Da thịt tựa tuyết, tóc dài như tơ bạc rũ xuống mắt cá chân, áo choàng màu xanh sẫm siết lấy vòng eo thon gọn.
Ta buột miệng thốt lên: "Hàn Bích!"
Ánh mắt Hàn Bích lạnh lẽo, ta bắt lấy cổ tay hắn, không cho hắn trốn thoát: "Trả gia tài ta lại đây!"
Ơ kìa?
Nhờ ơn Quân Lan đe dọa, điều đầu tiên ta nhớ đến không phải là cướp mỹ nhân về nhà làm phu quân.
"Ngươi là Quân Lan?"
Ngón tay lành lạnh chạm vào giữa mày ta, lạnh đến nỗi làm ta giật mình. Trong tức khắc, đầu óc ta có thêm vài khung cảnh khác nữa.
Ta trở thành một cô gái xa lạ như lần trước. Ta nhìn thấy một con rắn lớn bị thương đang nằm trên bàn. "Ta" vốn định nướng nó lên ăn, kết quả đốt lửa lên rồi thì rắn lớn biến thành người sống, bề ngoài cực kỳ xinh đẹp.
"Ta" sợ lắm, hỏi han ân cần xong thì ăn sạch hắn luôn.
Xà yêu chuyên tâm tu luyện chưa bao giờ xuống núi. Tính tình hắn ngây ngô làm sao biết được tu sĩ loài người đầy rẫy mưu mô, lắm chiêu nhiều tật. Rất nhanh sau đó hắn đã một lòng một dạ nghe theo "ta".
Bản thân "ta" là một tu sĩ phái Hợp Hoan, phương pháp tu hành chính là song tu. "Ta" đang ở thời kỳ rèn luyện trong núi sâu, không ngờ còn gặp được cơ may như thế này.
"Ta" và Hành Bích tình chàng ý thiếp một đoạn thời gian. Hàn Bích thích làm càn nhưng hay thẹn thùng, chòng ghẹo tí ti thôi cũng không chịu nổi, khi ở bên nhau thì lỗ tai hắn lúc nào cũng ửng đỏ.
"Ta" nhanh chóng mất đi hứng thú với con rắn lớn ngoan ngoãn này, thậm chí còn cảm thấy hắn có chút nhàm chán. Vậy nên "ta" tìm cớ vứt bỏ hắn, rời khỏi núi sâu.
Lần thứ hai gặp lại, "ta" đang săn đón người khác, không may bị hắn thấy được. Hắn tiếp tục bị ta lừa gạt, không tình nguyện bỏ qua cho ta.
Đúng là một phu quân biết nhịn nhục vâng lời.
Sau khi hết lần này đến lần khác phát hiện "ta" thân mật với người khác, hắn dần dần trở nên u ám. "Ta" cũng chịu không nổi hắn quản quá nhiều chuyện.
Vừa mới lên tiếng nói một câu chia tay, hắn đột nhiên hóa thành rắn lớn, há miệng to đỏ như bồn máu rồi nuốt trọng "ta" vào bụng.
Hắn nói: "Như vậy nàng sẽ không nhìn thấy những người khác, chúng ta vĩnh viễn không bao giờ chia lìa."
Ta chợt hoàn hồn, lập tức duỗi chân dịch ra sau, rời xa Hàn Bích: "Ngươi, ngươi, ngươi cũng xấu tính quá đi! Ngươi vậy mà ăn nàng!"
Hàn Bích lạnh mặt, một phen kéo ta lại đối diện hắn: "Là ngươi xem lời thề thốt như trò đùa, trong lòng ngươi không thấy áy náy chút nào sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!