Quân Lan bình thản uống ngụm trà, than thở một hơi dài thăm thẳm: "Lúc ấy quân tạo phản khí thế hung tàn, ta còn muốn nói với người đó rất nhiều lời mà không kịp. Ta vốn định sau khi xuống Địa Phủ rồi sẽ giải thích rõ ràng, ấy vậy mà đợt cả trăm năm cũng không đợi được nàng."
Hắn buông chung trà ra, ta nghe như ngực mình nhẹ nhàng nổ một cái đùng.
Sợ quá.
Ta chậm rãi buông đũa, Quân Lan bỗng dưng giương mắt nhìn qua, không hiểu sao lại muốn nhận lỗi: "Ngại quá, dọa sợ nàng rồi à?"
Ta không dám gật đầu.
Hắn nói tiếp: "Hoa Mãn tất nhiên không giống bồ công anh bay lượn khắp trời, cho nên ta sẽ không đối xử với nàng như thế."
Không dám phản bác thì đành phụ họa đôi câu vậy: "Ha ha..."
Vào khoảnh khắc này đây, ta dường như cảm nhận được âm khí nồng nặc trên người Quân Lan.
Ban đêm, Quân Lan đặt hai gian phòng trọ. Ta đang dùng chăn bao gói bản thân lại kỹ càng thì có người gõ cửa.
Ta hơi run, lên giọng hỏi: "Ai đấy?"
Bên ngoài vang lên giọng nói của quỷ quái chốn âm ty: "Là ta, Quân Lan."
Ta không sợ thứ gì, ta chỉ sợ mỗi mình ngươi thôi đó.
Ta trùm chăn lên đầu, tìm mọi cách truyền tin cho tộc trưởng, bảo nàng nhanh chóng chạy tới đây cứu ta. Tin tức vừa đi, tộc tưởng không có biện pháp lập tức tới nơi thì cửa đã bị mở ra rồi.
Rõ ràng ta đã khóa trái cửa.
Quân Lan vào phòng, đóng cửa lại rồi từ từ dạo bước đến trước giường. Tiếng bước chân thình thịch như muốn đòi mạng, khi dừng lại thì chẳng khác gì thanh đao chặt xuống.
Ta lặng lẽ hít thở, tự an ủi bản thân. Tuy Quân Lan ghét người đứng núi này trông núi nọ, nhưng mà ta là sói thành thật biết giữ lễ nghĩa, không đến nỗi làm hắn muốn ra tay.
Ta tự trấn an xong thì tấm chăn trùm trên mặt bị xốc lên, Quân Lan cong mắt nhìn ta: "Ngủ sớm vậy?"
Ta lắp bắp: "Ngủ, ngủ sớm khỏe người."
Hắn cười khẽ: "Còn sống thì cần gì ngủ nhiều, đến khi chết rồi sẽ được ngủ thiên thu ngay ấy mà."
Ta hoảng sợ dùng hai tay bảo vệ trước ngực: "Ta... ta ghét nhất loại người ham mê sắc đẹp!"
Quân Lan mở to mắt, hài hước cười rộ lên không dừng lại được: "Vừa hay ta và nàng giống nhau."
Ta bẹp miệng, càng lúc càng thấy sợ hãi, mở miệng thì thào nhỏ như ruồi muỗi: "Ngươi sẽ không giết ta chứ?"
Giọng ta chứa đầy uất ức lẫn với sợ hãi. Hắn từ Lang Sơn đưa ta tới đây chắc là có ý đồ ngăn cản người trong tộc đến cứu ta.
Đỉnh đầu ta đột nhiên thấy nặng nề, Quân Lan xoa rối tóc tai vốn đã bị chăn đệm làm loạn. Hắn nhẹ nhàng nói: "Đương nhiên là không rồi, ta rất thích Hoa Mãn."
Ta lẳng lặng ôm lấy bản thân chặt thêm một chút.
"Nhưng mà... nếu như ta thích Hoa Mãn, vậy Hoa Mãn còn muốn thích thêm ai khác nữa sao? Ví dụ như cưới thêm vài phu quân gì đó."
Đầu ta lắc thành trống bỏi: "Ta là con sói ngốc nhất trong tộc, một phu quân cũng cướp không nổi, ta biết điều lắm rồi."
Quân Lan im lặng nhìn ta một lúc lâu, sau đó hắn nở nụ cười khó hiểu. Lòng ta bị hắn nhìn đến hỗn loạn, bàn tay níu kéo quần áo trước ngực không ngừng siết lại. Ánh mắt hắn vừa rời đi, có vẻ như phát hiện ra chuyện gì hay ho lắm, bỗng dưng duỗi tay ra nắm lấy cổ tay ta.
"Đây là cái gì? Thứ trên tay Hoa Mãn nhìn cũng khá xinh đẹp."
Ta tập trung tinh thần, nơi nằm trong lòng bàn tay hắn có vẻ nhỏ gầy hơn ngày thường, chỉ cần dùng lực thêm một chút là vặn gãy được ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!