Chương 6: (Vô Đề)

Ta còn không rõ diễn biến phát triển như thế nào, sau đó ta và Quân Lan rời khỏi Lang Sơn, thẳng tiến đến quê hương hắn. Ta nhìn bóng dáng hắn, cẩn thận suy nghĩ tại sao bản thân lại đồng ý chuyện này.

Lúc ấy ta và hắn ngồi nói chuyện phiếm trong sơn động, bỗng dưng bàn đá trước người nứt ra. Ta trợn mắt, đó là tài sản cuối cùng trong động này rồi đấy!

Quân Lan thu tay, giữa mày giãn ra nói: "Xin lỗi, thất lễ rồi."

Hắn than thở: "Từ đó về sau, trong lòng ta luôn có chướng ngại, hay giữ thành kiến với nữ giới. Vậy mà ngày ấy ở Địa Phủ, khi ta nhìn thấy đôi mắt trong suốt của nàng, tự nhiên ta cảm thấy không phải ai cũng giống loại người đó."

Quân Lan nhìn ta, ánh mắt nhẹ nhàng rung động: "Tựa như Hoa Mãn, nàng tuyệt đối không phải loại người thấy sắc là nảy lòng tham, có mới nới cũ đâu đúng không?"

Ta cúi đầu cắn môi, né tránh ánh nhìn chăm chú phía đối diện. Lúc đó nếu như nói không phải thì chẳng khác gì bị hắn mắng. Nhưng mà háo sắc là bản tính trời cho, ta không cần phải thấy xấu hổ.

Ta ngẩng đầu, vừa hay chạm mắt với hắn: "Ta... đúng vậy."

Khóe mắt Quân Lan hiện ý cười, con ngươi lấp lánh tỏa sáng như dạ minh châu quý giá.

Ta tự nhủ trong lòng, vì sắc đẹp trước mắt mà che giấu vài thứ nhỏ nhặt là việc tốt với cả hai chúng ta.

Ta đâu phải loại người trong miệng hắn, ta không có mới nới cũ. Nếu như ta có khả năng cướp đoạt thật nhiều phu quân, ta đây nhất định yêu thương họ bình đẳng như nhau.

Trong lúc ta nỗ lực trấn an bản thân, đột nhiên có một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy ta. Cảm giác buốt giá truyền khắp cơ thể làm ta rùng mình.

Hắn chân thành tha thiết nhìn ta: "Nàng đúng là người khác thường."

Môi ta giật nhẹ: "Ngươi cũng đặc biệt lắm."

Ta bị khen mà cứ thấy chột dạ, tâm tư không ổn định, hắn nói gì cũng không chú ý lắng nghe. Thế nên khi hắn hỏi "được không?" thì ta gật đầu theo bản năng.

Sau đó hắn dẫn ta rời khỏi Lang Sơn, chạy nhanh vạn dặm đến đất nước của hắn, ở ngay trước tường thành nơi hắn tự vận.

Ta quan sát hắn ngồi xổm xuống sờ mặt đất ở đó. Tóc che khuất mặt hắn, không cách nào thấy rõ biểu cảm hắn ra sao.

Khi hắn đứng lên đã là rất lâu sau đó. Hắn nặng nề thở hắt ra, nghiêng đầu nói với ta: "Chúng ta vào đó thôi."

Trong mắt hắn hình như có nỗi khổ không thể tiêu tan.

Bước vào thế giới người phàm, ta và hắn đều biến hóa hình dáng bên ngoài sao cho bình thường chút, tránh bị người khác kéo đến vây xem. Bây giờ trong mắt mọi người thì Quân Lan chỉ là một công tử nhà giàu, nhìn đẹp đấy nhưng đảo mắt là quên ngay.

Ta đi bên cạnh hắn, cùng nhau vào thành. Đây là lần đầu tiên ta bước vào thành trì ở nhân gian, ngắm nghía những người bán hàng rong hét to trên đường phố.

Ta hơi rụt rè, bám sát Quân Lan nhìn ngó khắp nơi. Vậy mà vẫn không tìm được mỹ nhân nào đẹp hơn hắn.

"Mệt mỏi à?" Hắn quay đầu hỏi, ta trả lời bằng cách lắc đầu.

Quân Lan thân thiết dẫn ta vào quán rượu, vừa đi vừa nói: "Đi đường dài nên nghỉ ngơi một lát, ta đưa nàng đi nếm thử món ngon ở nhân gian."

Quán rượu thật náo nhiệt, giữa đại sảnh còn có một người đang kể chuyện. Tiểu nhị mời ta và Quân Lan lên lầu hai, ngồi ở bên cửa sổ có thể quan sát khắp nơi.

Quân Lan gọi món ăn, ta thì chống cằm nghe người kể chuyện ở đại sảnh giảng chuyện xưa. Giọng người này vang dội mà đầy nhịp điệu.

"Vào thời kỳ cuối của vương triều Đại Thịnh có một vị vua thông thái sáng suốt. Ngài là người có đức, đáng tiếc không cách nào xoay chuyển mệnh trời, cứu không được cả vương triều suy thoái. Đến lúc cuối đời ngài còn tận tâm bảo vệ dân chúng, tự vận trước vạn quân."

Hắn kể đến đau thương luyến tiếc rồi vỗ khối gỗ vang lên một phách.

"Nhưng hôm nay chúng ta không nói chuyện công đức, không giảng chuyện phong lưu. Nay ta sẽ kể về một đoạn ái tình của vị đế vương này, đúng, đây chính là chuyện Hoàng tử Quân Lan ở mùa săn bắn năm ấy. Khi đó ngài từng nâng đỡ một gốc cây bồ công anh bị dẫm đạp."

"Đến ban đêm thì bồ công anh hóa thân thành một cô gái xinh đẹp tiến vào doanh trại của Quân Lan, hai người vừa gặp đã yêu, rơi vào bể tình ân ái triền miên. Quân Lan còn vì nàng mà không ngại cãi lời phụ hoàng, từ chối ý chỉ ban hôn."

Quân Lan bản gốc ngồi nghe đến đây thì hừ lạnh. Ta dựa vào bàn hỏi hắn: "Chuyện không phải như vậy à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!