Mỹ nhân đẹp tựa hoa bỉ ngạn có sức quyến rũ trí mạng làm người ta không dám đến gần. Ta không thể nào đoán trước được sau khi tiếp xúc với hắn, thứ mà ta thu được sẽ là cánh hoa mềm mại hay chính là lưỡi liềm sắc bén.
Ta run rẩy vịn tay tộc trưởng. Nàng ho nhẹ, nhỏ giọng thì thầm vào tai ta: "Bé ngoan, con có thể hít hở được không?"
"Các ngươi không phải người đã chết." Mỹ nhân chắc chắn nói.
Ta cúi đầu len lén nhìn hắn, không ngờ lại vừa lúc chạm mắt nhau. Ta lập tức hoảng loạn không dám nhìn hắn nữa.
"Khụ, nuôi dạy con cháu trong tộc thôi, ta mang nàng tới đây khuyên bảo."
Không hổ là tộc tưởng từng trải qua sóng to gió lớn, đối diện là mỹ nhân bực này mà nàng vẫn thản nhiên như thường: "Xin hỏi ngài đây là?"
Mỹ nhân im lặng một lát, sau đó nhẹ nhàng mở miệng: "Quân Lan."
Ta có thể cảm nhận được hơi thở tộc trưởng chững lại, nàng lầm bầm lầu bầu: "Quân Lan à... Từng nghe chốn nhân gian thay đổi qua nhiều triều đại, xưa kia có một vị đế vương tên Quân Lan hy sinh vì tổ quốc. Không biết..."
"Là ta."
Trong lúc bọn họ nói chuyện, ánh mắt ta lại thậm thụt lướt lên người Quân Lan. Hóa ra là vua ở nhân gian, khó trách khí thế dữ dội quá trời.
Tại sao hắn lại ở đây?
Quân Lan lại nhìn qua, ta tiếp tục trốn tránh hắn, né trái né phải không dám đối diện.
Tộc trưởng: "Ngươi ở lại Vong Xuyên... đợi người?"
Quân Lan có vẻ kiệm lời, tộc trưởng hỏi gì cũng trả lời ngắn gọn, hình như không muốn nói chuyện nhiều.
Ta luôn cảm thấy hắn cứ thoáng nhìn qua ta, giống như đang tìm tòi ta vậy. Ta kéo tay áo tộc trưởng, ra hiệu với nàng. Tộc trưởng ngầm hiểu, nói lời từ biệt với Quân Lan.
Sau khi rời đi, ta quay đầu nhìn lại muốn ngó xem sườn mặt hoặc bóng dáng Quân Lan. Ta lại rơi vào tầm mắt sâu thẳm đó, dường như có ý cười nhàn nhạt.
Ta bị ánh mắt đó dọa sợ, vội vàng quay đầu nhìn xuống đất, ôm cánh tay tộc trưởng rời khỏi Địa Phủ.
"Ha ha, bé con cần gì e sợ như vậy?"
Gương mặt Quân Lan hiện ra trong đầu ta, còn có ánh mắt đó: "Tộc trưởng, ngài mau kể ta nghe chuyện về Quân Lan đi."
Tộc Trưởng hơi kinh ngạc: "Hả? Con có hứng thú với chuyện của người ta từ lúc nào thế?"
Ta ấp úng không nói nên lời. Quân Lan là đại mỹ nhân giống Hàn Bích và Hạc Ảnh. Nhưng khi mặt đối mặt với hắn thì có cảm giác khác lạ, khiến ta không nhịn được mà muốn biết hắn đã từng trải qua những chuyện gì.
Rốt cuộc vì đâu mà hắn muốn ở lại Vong Xuyên? Hắn đang đợi người nào đấy?
Tộc trưởng vuốt tóc ta: "Ta cũng không biết được bao nhiêu, nhiều năm trước lúc du lịch chốn nhân gian có nghe qua. Ở một triều đại đang suy thoái không thể cứu vãn, lúc vị đế vương cuối cùng lên ngôi đã là thời kỳ xuống dốc đầy rẫy nguy cơ. Hắn không có năng lực chuyển bại thành thắng, để giúp con dân vô tội khỏi bị tàn sát, hắn giao kèo với người đã mang binh đến tận kinh đô.
Hắn tự vận trước cửa thành, đổi lấy sinh mạng con dân."
Tộc trưởng kể lại ngắn gọn, ta nghe đến mất hồn, trong lòng bỗng thấy xúc động không thể nói thành lời, đau buồn kéo đến gợn sóng lăn tăn.
"Sao nào, con coi trọng hắn?"
Tộc trưởng buông lời chòng ghẹo làm ta hoàn hồn. Ta nhéo ngón tay nói: "Đâu... đâu có đâu."
Hàn Bích và Hạc Ảnh đào sạch nhà ta không chừa lại gì. Ta đâu phải loài cá vàng dễ quên, không chừng nhìn ngắm mặt Quân Lan một tí là ta lại bị mấy đồ nữa bây giờ.
Ta lắc đầu, muốn đè nén bản năng trời cho lại. Nhưng ta nào đoán được rằng ngày hôm sau, khi ta rời khỏi sơn động trống trải thì Quân Lan đã đứng ngay trước mắt.
Mỹ nhân ở trong mộng, người dùng cả đêm dài thì thầm bên tai ta tối qua thấp giọng gọi: "Hoa, Mãn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!