"Đừng hối hận đấy."
Hai mắt ta mất đi tiêu cự, bần thần nhìn vào không trung. Ta nghĩ sau khi có phu quân sẽ được làm vài chuyện vui sướng, nhưng ta không ngờ được vị phu quân này kén ăn đến thế.
Toàn bộ linh quả trên Lang Sơn đều bị ta hái sạch rồi. Ta chạy đến muốn gãy cả chân mà vẫn không tìm được đồ ăn khoái khẩu cho hắn.
Ngày nào hắn cũng kéo dài giọng nói bên tai ta: "Nhắm không nuôi nổi ta thì đừng có cướp về."
Một mình hắn đã có thể khiến ta mệt bở hơi tai, không còn sức đâu mà nắm bắt cơ hội tìm thêm phu quân khác.
Khó chịu nhất chính là sau lần ta hôn cổ tay hắn, bây giờ ngay cả ngón tay hắn ta cũng không được chạm vào. Hễ ta tới gần là hắn trốn đi ngay. Thân thể tiên hạ nhẹ nhàng uyển chuyển, một sợi lông ta cũng không bắt được nữa kìa.
Hết sức chịu đựng rồi!
Ta nghiêm túc đi học hỏi nàng hồ ly tinh nọ, nàng nói với ta: "Dùng rượu là tốt nhất."
Ta lập tức vay nợ nàng, mua về hai bình rượu hoa đào.
Đuôi hồ ly vung qua vẫy lại, nàng vuốt đầu ta nói: "Cẩn thận đừng chuốc say chính mình nha."
Từ khi ta chào đời đã được tộc trưởng nuôi dưỡng bên cạnh nàng. Ta chưa từng thấy mặt cha mẹ ruột, tộc trưởng quản ta nghiêm lắm, chưa bao giờ cho phép ta uống rượu.
Ta nhìn Hạc Ảnh ngồi uống rượu ở đối diện, cách hắn cầm chén rượu thật là nhã nhặn làm sao, chẳng mấy chốc rượu đào hoa chỉ còn lại một nửa.....
"Sao không giống tưởng tượng gì hết vậy?" Trước mắt ta dần trở nên mông lung.
Giọng nói của Hạc Ảnh cũng mờ ảo hơn trước: "Không giống chỗ nào?"
Ta uất ức dựa vào bàn đá: "Có phu quân nên là chuyện tốt mới đúng, càng nhiều phu quân thì càng tốt..."
Hết người thứ nhất làm ta thất vọng tột cùng, đến người thứ hai lại làm ta kiệt sức.
Ta nghe thấy Hạc Ảnh cười: "Nghĩ hay nhỉ, ngươi cứ thấy giống đực là bắt về nhà, không sợ bắt phải tên xấu tính à?"
Mí mắt ta bắt đầu đánh nhau, trong đầu lại nghĩ là chưa sờ được tay Hạc Ảnh thì không được từ bỏ. Ta cố gắng duy trì tỉnh táo nói: "Ta nào phải loại sói thấy ai cũng bắt bậy, ta chỉ bắt mỗi mỹ nhân thôi nha."
Ta lung lay đứng lên, nương theo men say bổ nhào ngồi vào lòng hắn. Cánh tay ta treo trên cổ hắn, khắp xoang mũi ngập tràn mùi hương thơm mát.
Hồ ly nói không sai, rượu là đồ tốt, lần này Hạc Ảnh không trốn tránh ta.
Ta cảm giác được hắn đang vén tóc ta lên, kề sát tai ta hỏi: "Uống say?"
Ta vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: "Không có, không có, ta còn có thể làm rất nhiều chuyện."
Thân thể Hạc Ảnh cứng đờ, trong tiếng cười mang theo ý tứ nghiến răng nghiến lợi: "Hoa Mãn, ngươi đúng là lòng dạ háo sắc đánh chết cũng không chừa."
Ta cọ lên cổ hắn: "Ta trời sinh đã háo sắc."
Cánh tay ôm eo ta bỗng dưng dùng sức, ta mới "a" một tiếng đã bị bịt kín miệng.
"Ngươi còn tự hào được hả? Cả ngày chỉ biết ngắm mỹ nhân, ngươi biết yêu mến người khác là như thế nào không? Ngươi đây là muốn thân thể người ta thôi. Loại tình cảm dung tục này ai mà thèm chứ!"
Ta ôm mặt Hạc Ảnh, để hắn đừng lắc lư qua lại nữa: "Ngươi nói vậy là muốn ta thương ngươi đúng không?"
"Không thèm."
"Vậy là muốn ta hôn chứ gì?"
"Không thèm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!