"Xin hỏi, các ngươi có từng gặp một xà yêu tên là Hàn Bích bao giờ chưa?"
Ta đang vén tay áo, nghe thế thì khựng lại: "Hả?"
Sắc mặt tiên hạc tái nhợt, hơi thở rối loạn giống như bị thương. Hắn tỏ vẻ thất vọng: "Chưa từng thấy à..."
Ta nói: "Có gặp qua rồi."
Ta đi đến cạnh hắn, nhớ lời hồ ly dạy bảo, vấp chân té ngã vào lòng hắn. Mùi hương dịu nhẹ ập vào mặt ta, so với Hàn Bích thì hắn tốt hơn nhiều, thay vì trốn tránh thì dịu nhàng nâng ta dậy.
Hắn vui mừng hỏi: "Thật không?"
Ta quay đầu, liếc nhìn tộc trưởng. Biểu cảm nàng phức tạp lắm, dùng bí thuật truyền âm nói với ta: "Lấy lại tinh thần nhanh đấy."
Ta được cỗ vũ thì như có chỗ dựa vào. Ta ngượng ngùng mím môi, ngẩng đầu nhìn tiên hạc: "Hắn là đại phu quân của ta, nếu ngươi đồng ý làm phu quân ta thì ta sẽ nói hành tung của hắn cho ngươi biết."
Nháy mắt, tiên hạc rụt tay về. Hắn trước tiên là kinh ngạc rồi nhanh chóng lãnh đạm. Ta nhìn hắn, phát hiện cổ hắn vừa cao vừa trắng.
Lời đề nghị này hơi sỗ sàng, nhưng vẫn tốt hơn là ra tay cướp đoạt. Phu quân này nhìn có vẻ yếu đuối, ta không muốn mới gặp đã để lại ấn tượng xấu với hắn.
Tiên hạc rũ mắt, dường như đang suy ngẫm, không bao lâu sau thì nheo mắt: "Không lừa ta chứ?"
Ta chần chờ chốc lát, gật đầu khẳng định.
Hắn quan sát ta kỹ lưỡng, bỗng dưng khóe môi cong lên: "Được thôi, nương tử."
Cách hắn xưng hô làm mặt ta nóng bừng, nhanh nhẹn móc quà gặp mặt ra, tự tay mang lên cho hắn.
Tiên hạc nhìn cổ tay hắn có nhiều thêm một sợi tơ hồng, nhíu mày thắc mắc: "Đây là cái gì?"
"Đồng tâm kết, ta cũng có." Ta đưa cổ tay mình lên cho hắn xem.
"Để làm gì?" Hắn sờ nút thắt định cởi nó ra.
Ta kìm tay hắn lại: "Không cởi ra được đâu phu quân à, cặp đôi đeo đồng tâm kết sống chết không rời, vĩnh viễn không thể chia cắt."
Mặt tiên hạc đen lại, giọng điệu bị đ è xuống thấp: "Không thể giải sao?"
"Đúng, không giải được, ngươi đừng hòng trốn thoát khỏi tay ta. Cái này là do người trong tộc cười ta, không phải, là sợ ta cướp phu quân về mà không giữ lại được mới cho ta..." Ta hơi xấu hổ nắm lấy đuôi tóc của chính mình nói: "Nhưng nếu ngươi và ta tâm ý tương thông, vậy thì có thể xem đây là vật đính ước."
Tiên hạc không quan tâm đ ến ta, dường như không nghe ta nói mà bận rộn so tài với đồng tâm kết. Ánh sáng trong mắt hắn dần tàn lụi.
"Phu quân sao thế? Phu quân đừng khóc mà."
Hốc mắt tiên hạc ửng hồng, hắn che kín mặt không nói năng gì, ta ngầm thừa nhận hắn đã chấp nhận ta rồi.
Một lát sau, có giọng nói rầu rĩ phát ra từ đằng sau bàn tay hắn: "Hàn Bích ở đâu?"
Ta thấp giọng nói: "Hắn chạy..."
Tiên hạc im lặng một hồi lại nói: "Không phải ngươi nói làm phu quân ngươi trước, sau đó sẽ nói cho ta biết hắn ở đâu sao?"
Ta quay đầu ngắm nhìn mặt biển, giọng nói càng lúc càng nhỏ: "Hắn, hắn không ở đây... tin tức này cũng coi như giúp ngươi thu hẹp phạm vi tìm kiếm lại đúng không?"
Hạc Ảnh quay về sơn động cùng ta. Hắn có vẻ nóng lòng, sau khi thử tháo mở đồng tâm kết thất bại thêm một lần thì oán hận nói: "Sói mà đòi ăn thịt tiên hạc."
Ta gật đầu, đúng là ta muốn làm thế thật.
Ta đưa tiễn tộc trưởng, quay đầu thấy hắn ngơ ngẩn đứng trước sơn động chứ không đi vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!