Đôi mắt Hàn Bích biến đổi, con ngươi khép lại dựng đứng như cây châm làm ta rợn người.
Ta khựng lại, cố gắng kéo khóe môi lên, mỉm cười nói: "Chàng yên tâm, chàng là đại phu quân của ta, sau này cho dù ta có cướp được bao nhiêu phu quân thì chàng vẫn chiếm vị trí đặc biệt nhất."
Ta có cảm giác ngón tay sắp bị hắn bấm gãy. Ta thật sự không chịu đau nổi nữa, liên tục đánh vai hắn: "Thả lỏng, buông ra, gãy rồi, muốn đứt ra luôn rồi nè."
Hàn Bích buông lỏng tay ta ra. Ta vội vàng ngồi dậy vẫy bàn tay bị hành hạ, dùng bàn tay còn lại nâng lên thổi khí.
Giọng nói lạnh lẽo âm u vang lên: "Ta không làm phu quân của ngươi."
Ta không nghĩ ngợi gì đã phản đối: "Không được, cướp được rồi thì là người của ta, hôn cũng hôn rồi còn gì."
Hắn im lặng hơn nửa ngày, ta thấy bớt đau tay rồi mới quay đầu quan sát.
Mang tai Hàn Bích đỏ bừng, con nguơi dựng đứng lập lòe ánh sáng. Hắn mím môi: "Vậy thì không được cướp thêm người nào về nữa."
"Không được, ta xuất sắc như này thì có mỗi một phu quân làm sao mà đủ?"
Hàn Bích hít sâu một hơi, cười lạnh nói: "Xuất sắc? Xuất sắc ở chỗ chân cẳng không tốt, đi một đường té ngã ba lần?"
"Chàng thì biết cái gì, đó là pháp thuật quyến rũ cao cường mà ta học được từ một hồ ly tinh. Yếu đuối không nơi nương tựa, ngã vào ngực người khác, người tiên yêu ma gì cũng phải chịu thua trước chiêu này, nàng hồ ly kia chưa từng thất bại bao giờ!"
"Vậy nàng hồ ly đó có dạy ngươi lúc té ngã thì kéo tóc người ta xuống không?"
"Đó là vì chàng xoay người trốn ta chứ ta có muốn té ngã đâu?"
Hàn Bích xoa giữa chân mày, mái tóc màu trắng bạc khô xơ đi nhiều, không còn sáng bóng mượt mà như trước nữa.
Ta sờ s0ạng một chút, bị hắn phủi đánh hất ra. Ta rụt lại, vuốt v e mu bàn tay, không cam lòng nói: "Lần sau ta không kéo nữa là được."
"Ngươi hoàn toàn không có sức quyến rũ."
Lời này quá ác độc, ta cãi lại: "Nói bậy, ta trời sinh thông minh, học cái gì cũng nhanh hết."
Hắn lạnh lùng mà ghét bỏ nhìn ta: "Ngươi lấy đâu ra tự tin thế?"
Ta hất cằm lên: "Tộc trưởng khen ta, nàng chỉ khen mỗi mình ta như thế thôi."
"Nàng khen ngươi ra sao?"
"Nàng nói tộc Thiên Lang chúng ta là loài háo sắc nhất, hơn nữa ta còn là trời sinh háo sắc, nói thế có nghĩa là tộc chúng ta rất có tiềm năng, là loài yêu quái lợi hại nhất đúng không?"
Hàn Bích lẳng lặng nhìn ta chằm chằm, đồng tử giãn ra không còn dựng đứng nữa. Hắn nhìn lâu tới mức làm ta ngượng ngùng.
"Đúng là có chút đạo lý."
Ta nháy mắt vui vẻ ra mặt: "Ta đây muốn cướp thật nhiều phu quân bé nhỏ về."
"Ta đi đây."
Hắn lạnh nhạt làm ta thấy tổn thương: "Chàng không thể rộng lượng một chút à?"
Hàn Bích chớp mắt, khóe môi hơi cong lên, thoạt nhìn hiền hòa hơn trước nhiều. Ta cảm thấy bản thân mò đúng phương pháp rồi, càng ra sức thổi phòng hắn bao dung thương người, nhất định có thể làm hắn mềm lòng.
"Phu quân..."
"Ai là phu quân ngươi?"
Ta sửng sốt, bây giờ kêu phu quân cũng không được luôn à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!