Chương 1: (Vô Đề)

Hàn Bích là một con rắn trắng thành tinh. Lúc hắn chịu lôi kiếp bị sét đánh đen thui không có sức phản kháng, ta nắm lấy thời cơ ôm hắn chạy trốn.

Nửa tháng trước, hắn đến sau núi tộc chúng ta tu luyện. Gần đây ta đặc biệt chú ý đến hắn. Da thịt tựa tuyết, tóc dài trắng như mây rũ đến tận mắt cá chân, áo choàng xanh sẫm siết lấy vòng eo nhỏ nhắn, cử chỉ mềm mại chẳng khác gì tơ lụa mượt mà.

Có người ngoài xâm lăng vào địa bàn, tộc trưởng vốn định đuổi Hàn Bích đi. Sau đó nàng thấy ta để ý hắn, nể tình ta thèm hắn nhỏ dãi nên cam chịu cho hắn mượn khu vực sau núi để tu hành.

Ngày nào ta cũng đổi đủ cách xum xoe Hàn Bích. Ấy vậy mà hắn không thèm liếc mắt lấy một cái, lạnh lùng như đóa tuyết liên, thỉnh thoảng còn tỏ vẻ ghét bỏ ta nữa chứ.

Ta nhiều lần bị nhục nhưng không hề nản lòng. Mỹ nhân khó chiều cũng tốt, như thế mới giữ mình không để người ta dễ dàng xơ múi.

Ta hứng được một ít sương sớm đưa đến trước mặt người thương. Hắn bình tĩnh nhìn ta, bỗng dưng duỗi tay lên đầu ta.

Cảm xúc dâng trào, ta chờ đợi bàn tay ngọc ngà đó rơi xuống đầu, không ngờ hắn chỉ chạm vào vài sợi tóc rồi rời đi ngay.

Hắn vân vê một chiếc lá, giọng nói trong veo như nước suối róc rách chảy xuôi: "Ngươi mất công gom góp cả buổi sáng đấy à?"

Ta dõi mắt trông mong nhìn hắn, vội vàng gật đầu liên tục. Mắt hắn lóe lên, ta lại đẩy ly trúc đựng sương sớm đến trước người hắn.

Chắc tại ta không cẩn thận dùng quá nhiều sức, sương sớm trong ly tràn ra ngoài hơn phân nửa, tức khắc làm ướt vạt áo trước người Hàn Bích.

Nước nhanh chóng thấm ướt vải vóc, vải vóc màu xanh càng đậm thêm vài phần, dính sát vào cơ thể hắn, vẽ ra đường cong rõ ràng...

"Hoa Mãn!"

Hắn gọi tên ta, gằn từng chữ một. Ta đã quen hắn gọi tên ta bằng cách nặng nề như thế từ lâu, giống như hắn đã mạnh mẽ ghi lòng tạc dạ hai chữ ấy.

Ta vươn đôi tay nhỏ ra, cẩn thận chùi sạch nước trên quần áo hắn. Thân thể hắn cứng đờ, nhanh chóng kìm tay ta lại.

Ta ngước mắt lên, nghiêm túc mà quan tâm: "Sau núi gió lớn, chàng mặc quần áo ướt dễ cảm lạnh lắm, không bằng chàng cởi luôn..."

Hàn Bích che miệng ta lại, con ngươi màu đỏ đậm sắp phun ra lửa, vành tai thì đỏ bừng như máu.

Sao lại tức giận nữa rồi? Ta tốt bụng như vậy cơ mà? Không cởi áo ra thì làm sao thay đồ được?

Ta li3m một cái, hắn đột nhiên rụt tay về.

Hắn phất tay dẫn dắt một trận gió kéo đến, quần áo nháy mắt đã sạch sẽ như mới. Ta nhìn bộ quần áo khô ráo kia mà tiếc nuối không thôi, lộ hết ý nghĩ ra ngoài mặt.

Ngay lúc đó ta thấy sau cổ căng thẳng, cổ áo tự nhiên thít chặt lấy ta. Ta biết Hàn Bích lại muốn kéo ta tới gặp tộc trưởng.

Tộc trưởng thấy nhiều cũng quen, giả bộ khó xử nói: "Hoa Mãn còn trẻ con, ngươi so đo với con nít làm gì?"

Đúng, đầu tháng sau ta mới thành niên đó.

Hàn Bích nhắm mắt che khuất con ngươi màu đỏ, một lúc lâu sau mới mở ra, ánh mắt đã bình tĩnh trở lại.

"Tay trẻ con nhai ngon lắm." Khóe môi hắn cong lên.

A, hắn cười với ta rồi.....

Nhớ lại lần đầu tiên Hàn Bích kéo ta đi gặp tộc trưởng, nguyên nhân là vì ta không cẩn thận dẫm lên tóc hắn khi hắn ngồi tu luyện. Sau đó không đứng vững, ta ngã vào lồ ng ngực hắn... nhiều lần.

Tộc trưởng nói ta còn là trẻ con.

Lần thứ hai, ta lo lắng ban đêm ở sau núi có gió lớn, lặng lẽ mang áo choàng làm bằng lông hồ ly lửa bọc hắn lại. Hắn bừng tỉnh nhảy xuống đầm nước trong núi. Hôm đó hắn cho ta ngửi hương hôn mê làm ta bất tỉnh ngay tại chỗ.

Tộc trưởng nói hắn đừng so đo với con nít.

Đợi đến khi hắn đi rồi, tộc trưởng vỗ vai ta nói: "Vẫn nên giữ chút ý tứ thì hơn, đừng có dọa người ta bỏ chạy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!