Chương 9: (Vô Đề)

Nhưng ta… chưa từng làm gì.

Bây giờ lại muốn trách ta nữa sao?

Ta sờ đến chiếc vòng bạc trên cổ tay.

Lên tiếng:

"Hoàng tỷ, tỷ không thể vô lý như vậy."

Đó là thứ Tiêu Hoài Cảnh đích thân làm cho ta.

Chỉ cần ấn vào viên châu ở giữa nó sẽ b.ắ. n ra những cây kim bạc có độc.

Hắn từng nói với ta:

"A Oản, nếu có một ngày có người muốn làm hại nàng…"

"Đừng do dự, bất kể là ai, cứ ấn xuống."

"Nếu xảy ra chuyện… ta sẽ thay nàng gánh hết."

Theo lý thi khi Tạ Trường Phong cưỡng ép đưa ta về Đại Tấn, ta đã nên dùng rồi.

Nhưng hắn mang theo quá nhiều người.

Kim độc… không đủ.

Ta không muốn làm bị thương Tô Thanh Dao.

Không phải vì ta luyến tiếc nàng.

Mà là nếu ta ấn xuống…

G.i.ế. c tỷ tỷ ruột của Thái t. ử tương lai, ái nữ của sủng phi, thậm chí là đại công chúa của thiên t.ử.

Cái họa này… e là không dễ gánh.

Ta hy vọng Tô Thanh Dao lúc này có thể tỉnh táo một chút.

Nhưng nàng lại như bị sỉ nhục, cười lạnh:

"Ngươi và mẫu thân ngươi… chẳng qua chỉ là lũ sâu kiến hèn mọn nhất trong cung."

"Tô Thanh Oản, ai cho ngươi gan dám uy h.i.ế. p ta? Dám dạy dỗ ta?"

Gương mặt xinh đẹp của nàng trở nên dữ tợn.

Nàng cứ như vậy tiến lên, định bóp cổ ta, căm hận:

"Ngươi có biết hắn đã nói gì với ta không?"

"Hắn sẽ không cầu hôn với phụ hoàng…"

"Bởi vì người hắn muốn cưới… là ngươi!"

Nàng coi trọng thể diện hơn bất cứ điều gì.

Nếu chuyện này thật sự xảy ra thì những lời tán dương trên yến tiệc ban nãy… sẽ biến nàng thành trò cười lớn nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!