Ta sốt ruột muốn trở về.
Nhưng Tạ Trường Phong đang ở khu nam khách.
Ta không tìm được hắn.
Ta ngồi trong yến tiệc mà lòng không yên.
Ngay cả khi hoàng tỷ mặt mày rạng rỡ nói gì đó…
Xung quanh cười nói nịnh bợ ra sao…
Ta cũng không nghe rõ.
Đương nhiên ta cũng không nhìn thấy ánh mắt của nàng khi nhìn ta… càng lúc càng lạnh.
Những lời châm chọc, mỉa mai của người khác vẫn không ngừng:
"Ta nửa tháng trước thấy Tạ thế t. ử đến Minh Ngọc đường, nói là muốn tự tay khắc một đôi ngọc bội song ngư. Chắc là chuẩn bị làm quà sinh thần cho công chúa rồi."
"Công chúa điện hạ và Tạ thế t. ử lưỡng tình tương duyệt, đúng là trai tài gái sắc, quả thật là chuyện vui lớn."
Có người liếc ta một cái, cười lạnh:
"Không giống như kẻ là sao chổi giáng thế, khắc mẫu thân khắc phu quân xong còn mặt dày quay về."
"Quay về làm gì? Chẳng lẽ thật sự cho rằng mình có thể tranh người với công chúa điện hạ sao?"
"Chẳng qua chỉ dựa vào chút ân tình với Tạ gia mà thôi."
"Thật sự tưởng rằng Tạ thế sẽ thích một kẻ ngốc sao?"
Lời này vừa dứt liền có một đám người bật cười.
Tô Thanh Dao ngẩng cằm, ánh mắt coi như không có ta mà ngạo nghễ nói:
"Người của bản công chúa…"
"Kẻ khác muốn cướp… cũng không cướp được."
"Nếu cướp được… vậy coi như đó là bản lĩnh của nàng ta."
Có người hâm mộ hỏi:
"Công chúa điện hạ… không để tâm sao?"
Tô Thanh Dao khẽ cười:
"Bản công chúa sinh ra đã tôn quý."
"Không thèm tranh giành với kẻ thấp kém."
Lời vừa dứt lập tức khiến mọi người xung quanh khen ngợi, tán thưởng.
Đồng thời những ánh mắt kia cũng không giấu được vẻ hả hê, muốn xem ta bối rối ra sao.
Nhưng ta đã nhân lúc đó mà đã lén lút rời đi…
Nào ngờ phủ công chúa này… lại rộng đến vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!