"Bây giờ A Oản gặp được người tốt, lại có t.h.a. i rồi…"
"Con còn hối hận điều gì?"
Ông dừng lại một chút, rồi nói:
"Thôi được rồi."
"Việc đã đến nước này, hôn sự coi như bỏ."
"Chung quy vẫn là Tạ gia chúng ta có lỗi với A Oản."
"Nó có thể bình an trở về… đã là chuyện tốt."
"Thái t. ử Ly quốc e là lành ít dữ nhiều."
"Sau này, Tạ gia chúng ta sẽ nuôi dưỡng tốt A Oản và đứa bé."
"Coi như… trả ân."
…
Dù sao họ cũng là phụ mẫu của Tạ Trường Phong.
Nếu ta không mang thai, không có quan hệ phu thê với Tiêu Hoài Cảnh thì bọn họ vẫn có thể ép Tạ Trường Phong cưới ta.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.
Con người… rốt cuộc vẫn thiên vị.
Dù trong lòng có cảm thấy có lỗi với ta và mẫu thân ta đến đâu…
Cũng sẽ vô thức mà nghĩ cho nhi t. ử của mình.
Họ không thể nào để hắn cưới một nữ t. ử đã từng làm thê t. ử người khác, trong bụng lại mang cốt nhục của người khác.
…
Ta cứ như vậy… bị giữ lại trong Tạ phủ.
Không phải Tạ phụ Tạ mẫu không cho ta đi.
Mà là Tạ Trường Phong bỗng nhiên phát điên.
Nhất định phải giam ta ở đây.
Bất kể ta làm loạn thế nào… cũng vô ích.
Ta học theo dáng vẻ tức giận của hoàng tỷ bắt đầu đập phá đồ đạc, vừa đ.á.n. h vừa mắng hắn.
Nhưng hắn chỉ mặc cho ta làm càn.
Không né tránh.
Cũng không buông ta đi.
Cuối cùng ta thật sự tức giận.
Chỉ thẳng vào hắn mà mắng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!