Một lúc lâu sau hắn mới hoàn hồn rồi cười lạnh vẻ mặt khinh thường:
"Làm bộ gì vậy?"
"Ta còn chưa chê ngươi, mà ngươi lại dám chê ta trước…"
Câu nói bỗng dừng lại.
Bởi hắn nhìn thấy bàn tay ta đang che bụng.
Hắn sững người.
Ánh mắt đỏ lên, đầy vẻ không thể tin.
Rồi ngẩng đầu, giọng run rẩy, dữ tợn:
"Hắn… đã chạm vào ngươi rồi sao?"
…
Lời hắn vừa dứt thì những người khác cũng theo bản năng nhìn về phía bụng ta.
Phản ứng đó quá lớn.
Ta có chút sợ hãi, lùi lại hai bước.
Không hiểu vì sao hắn lại hỏi như vậy:
"Thái t. ử điện hạ là phu quân của A Oản, vì sao không thể chạm vào A Oản?"
Hơn nữa….
"Tạ đại nhân, Tạ phu nhân, ta muốn về rồi."
Ta cuối cùng cũng có cơ hội mở miệng:
"Phu quân của A Oản… còn đang chờ A Oản về nhà."
"Chàng đã nói sẽ đến đón A Oản."
"Nếu đến nơi mà không thấy A Oản… chàng sẽ lo lắng."
Ta nhấc chân, định bước ra ngoài.
Nhưng khi đi ngang qua Tạ Trường Phong hắn lại nắm c.h.ặ. t lấy cánh tay ta rồi không chớp mắt nhìn ta.
Hắn t mỉ quan sát từng biểu cảm trên mặt ta.
Rồi run rẩy hỏi lại:
"Hắn… đã chạm vào ngươi rồi sao?"
…
Tạ Trường Phong từ khi nào lại còn ngu hơn cả ta vậy?
Rõ ràng ta đã trả lời hắn rồi.
Vậy mà hắn vẫn cứ hỏi mãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!