…
"Tiêu Hoài Cảnh!"
Ta vừa khóc vừa lao vào một vòng ôm ấm áp.
Giọng nói quen thuộc khẽ vang lên, mang theo ý cười yếu ớt cùng chút bất đắc dĩ:
"A Oản, nàng định mưu sát phu quân sao?"
Hắn lau đi nước mắt trên mặt ta, khẽ nhíu mày:
"Nàng sao lại đến đây?"
Hắn vốn cho rằng… sẽ có người trông coi ta thật tốt.
Nhưng ta nhìn hắn, sớm đã quên mất việc khóc, chỉ ôm c.h.ặ. t lấy hắn.
Nghẹn ngào:
"Ta thích Tiêu Hoài Cảnh."
Phải.
Ta thích Tiêu Hoài Cảnh.
Ta thích hắn.
Hắn vốn là phu quân của ta.
Người đang ôm ta… thân thể bỗng cứng lại.
Sau đó như phản ứng lại, hắn chăm chú nhìn ta, hỏi:
"A Oản, nàng vừa nói gì?"
Ta khóc đến mặt mũi lem luốc, vẫn lặp lại:
"Ta thích Tiêu Hoài Cảnh."
"Ta không muốn chàng giống như mẫu phi… bỏ ta lại, khiến ta không bao giờ tìm được nữa."
Bàn tay hắn… run lên, cố gắng kiềm chế.
Cuối cùng hắn đặt một nụ hôn lên môi ta.
Rồi ôm c.h.ặ. t ta vào lòng.
Tựa như… sợ ta sẽ biến mất…
…
Tiêu Hoài Cảnh… còn sống trở về.
Rất nhiều người không vui.
Hoàng đế Ly quốc rời yến tiệc sớm.
Tiêu Hoài Tự nghiến răng nghiến lợi, đá đổ bàn rượu rồi bỏ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!