Huống chi, khi ta nói, còn vô cùng nghiêm túc, không hề có ý châm chọc.
Hắn bị nghẹn đến mặt đỏ bừng.
Giận dữ phất tay áo bỏ đi:
"Quả nhiên đồ ngốc vẫn là đồ ngốc!"
"Đúng là thứ không lên được mặt bàn!"
Ta không hiểu vì sao hắn lại tức giận.
Xem ra cũng giống như Tạ Trường Phong…
Ta không ngờ mình chỉ là vừa mới đến đây, đã khiến người khác không vui.
Ta không khỏi có chút bất an.
Ta hỏi Tiêu Hoài Cảnh:
"Có phải ta nói sai rồi không?"
Tiêu Hoài Cảnh quay đầu, nhìn gương mặt ngơ ngác của ta.
Khẽ cong môi, đưa tay véo nhẹ má ta:
"Không."
"A Oản nói rất đúng."
Hắn gọi ta là A Oản.
Những ngày này, chúng ta đã quen thân rồi.
Hắn thật sự là một người rất có tính tình tốt.
Suốt chặng đường này… chưa từng nổi giận với ta.
Đây là lần đầu tiên, ngoài mẫu phi ra ta gặp được một người bao dung… còn khen ta nữa.
Chỉ là dường như bệnh hôm đó của hắn… vẫn còn để lại di chứng.
Ban đêm, người hắn vẫn luôn nóng.
Ta vẫn thay khăn cho hắn.
Còn tự tay đan cho hắn một chiếc bình an kết.
Đó là thứ mẫu phi dạy ta.
Bà nói đeo bình an kết, sẽ được bình an cả đời.
Cho nên ta buộc nó lên thắt lưng của Tiêu Hoài Cảnh.
Nhìn hắn với ánh mắt chờ đợi.
Thực ra… chỉ là sợ hắn chê.
Bởi vì trước kia, ta từng đan cho Tạ Trường Phong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!