Chương 3: (Vô Đề)

Rồi hắn cũng sẽ cười như vậy.

Những người khác nghe vậy, liền dùng nhiều sắc mặt khác nhau nhìn ta và người phía sau ta.

Tạ Trường Phong đứng ở phía trước nhất.

Sắc mặt hắn không nhìn ra vui buồn.

Chỉ chăm chăm quét nhìn toàn thân ta.

Ngoài cổ áo có chút xộc xệch, được người khác phủ thêm một lớp ngoại y… thì ta vẫn bình yên vô sự.

Hắn dường như thở phào một hơi.

Phía sau là giọng nói lạnh lẽo của nam nhân kia vang lên:

"Không biết hoàng đế Đại Tấn dẫn theo một đám người xông vào phòng của ta là có ý gì?"

Không hề có sự bối rối, kinh ngạc hay phẫn nộ như dự đoán.

Ngược lại chỉ một câu chất vấn đã khiến phụ hoàng và những người khác cứng họng.

Ta không hiểu cảnh tượng này có ý nghĩa gì.

Chỉ theo bản năng quay đầu lại, ngây ngốc nhìn sang.

Nhưng chỉ thấy được gương mặt nghiêng trắng trẻo, thanh nhã của nam nhân kia sau khi sắc đỏ trên mặt đã tan đi.

Ta trở thành công chúa hòa thân mới.

Phụ hoàng và mẫu phi của hoàng tỷ cũng chính là Hiền phi nương nương đều rất vui.

Không cần dùng đến ái nữ của mình.

Chỉ cần dùng một công chúa ngốc liền có thể đổi lấy liên hôn hai nước.

Coi như là đáng giá.

Ta cũng rất vui.

Bởi vì phụ hoàng nói với ta những ngày này ta rất ngoan.

Cho nên người cho ta ra ngoài chơi một thời gian.

Qua một thời gian, bọn họ sẽ đến đón ta.

Lời của người giống như lời Tạ Trường Phong nói.

Nhưng vì sao Tạ Trường Phong không đến tiễn ta?

Ta thật sự không biết mình lại làm hắn tức giận ở đâu.

Mà thôi, dù sao hắn cũng luôn tức giận với ta.

Ta cãi vài câu với hoàng tỷ, ta nhìn thêm vài nam nhân khác, hoặc là y phục ta mặc dày hay mỏng…

Đều có thể trở thành lý do khiến hắn nổi giận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!