Trước kia, mỗi lần sinh thần, mẫu phi đều ôm ta, mặc cho ta y phục mới do chính tay bà may, cùng ta ngắm pháo hoa trên trời, đó là những đóa pháo hoa chỉ dành để chúc mừng hoàng tỷ.
Bà dường như rất buồn.
Ta không muốn bà buồn.
Cho nên ta giả vờ rất vui, chỉ lên pháo hoa mà cười với bà, để bà nhìn theo.
Nhưng vì sao… nước mắt của mẫu phi lại rơi nhiều hơn?
…
Sau này, mẫu phi mất rồi.
Không còn ai tự tay may cho ta y phục mới vào ngày sinh thần của ta nữa.
Ta trở thành một người cô độc.
Ôm gối ngồi trên bậc thềm trước điện, nhìn pháo hoa rực rỡ như cây lửa trên trời.
Ta là kẻ ngốc.
Không nên buồn mới phải.
Nhưng tại sao trong lòng vẫn luôn nặng nề.
Nghĩ đến mẫu phi… mắt lại chua xót.
Tạ Trường Phong xuất hiện vào lúc ấy.
"Trời đêm gió lạnh, đám hạ nhân trông coi kiểu gì vậy? Lỡ sinh bệnh thì sao?"
Ta ngơ ngác.
Không hiểu vì sao biểu ca vốn luôn lạnh nhạt với ta, hôm nay lại đến đây.
Hắn không chịu nổi ánh nhìn của ta.
Quay mặt đi, ném cho ta một thứ:
"Ngươi cũng vậy, ngu c.h.ế. t đi được. Bọn họ không quản ngươi, ngươi không biết tự về phòng sao?"
Đó là một chiếc trống bỏi làm rất tinh xảo, khắc hoa văn mây cầu kỳ.
Ta vốn rất thích những món đồ trẻ con như vậy.
Tạ Trường Phong trước giờ đều chê bai.
Nhưng hắn… lại tự tay làm cho ta một cái.
Ta ôm chiếc trống bỏi, vui mừng bật cười.
Tiếng "đông đông" vang lên, hòa cùng ánh sáng pháo hoa.
Chiếu sáng gương mặt ta… và cả hắn.
Ta gọi:
"Trường Phong! Ta thích Trường Phong!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!