"Chẳng qua… chỉ là t.h.u.ố. c mà thôi."
Nàng nhìn biểu cảm của ta, chờ xem trò cười.
"Bây giờ…"
"Thuốc đã qua nửa năm…"
"Hắn cũng nên chán ngươi rồi."
Nhưng…
Ta chậm rãi mở miệng:
"Ta và Hoài Cảnh…"
"Là năm tháng trước… mới động phòng."
Giọng ta không lớn.
Nhưng không gian tĩnh lặng như c.h.ế.t.
Mọi ánh mắt đổ dồn lên Tiêu Hoài Cảnh.
Hắn đều tự mình chịu đựng suốt thời gian đó sao?
Trong chốc lát ánh mắt của đám nam nhân nhìn hắn…
Mang theo vài phần kính phục.
…
Tạ Trường Phong và Tô Thanh Dao… đoạn tuyệt.
Tô Thanh Dao bị phạt cấm túc.
Không nói thời hạn.
Còn ta và Tiêu Hoài Cảnh ngày mai sẽ khởi hành về Ly quốc.
Tân đế vừa đăng cơ.
Nếu không có biến cố thi chúng ta vốn đã nên quay về ổn định triều cục từ sớm.
Đêm trước khi rời đi Tạ Trường Phong đến tìm ta.
Hắn thật kỳ lạ.
Gần đây mỗi lần gặp ta thì chỉ biết nói một câu: "Ta có lỗi với nàng."
Lần này… tốt hơn một chút.
Bởi vì hắn nói thêm điều khác.
Hắn hỏi:
"A Oản, thật ra trước kia…"
"Người nàng thích… là ta, đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!