"Hắn cho A Oản thì A Oản phải nhận sao?"
Làm việc bốc đồng.
Đường làm quan trắc trở.
Liên lụy cả gia tộc.
Đó mà là mệnh tốt cái gì?
Ta tuy ngốc nhưng không phải ngu.
Không phải cái gì đưa đến… ta cũng nhận.
Hiền phi: "……"
Tô Thanh Dao không ngờ ta dám phản bác.
Giận dữ quát:
"Ngươi to gan!"
"Ai cho phép ngươi nói chuyện với mẫu phi ta như vậy?!"
Ta bĩu môi, cứng cổ:
"Hoài Cảnh nói với ta rồi…"
"Ta hiện tại là hoàng hậu."
"Người khác không có quyền dạy dỗ ta."
"Ai dám… thì ta cứ việc dạy lại."
"Cho nên nếu hoàng tỷ còn muốn nói…"
"Ta cũng sẽ không nghe."
"Ngươi!"
Hiền phi giơ tay chỉ ta, tức đến run người.
Cũng chính lúc này thích khách xuất hiện.
Bãi săn hỗn loạn.
Một đám người cầm đao kiếm xông vào.
Cấm vệ quân bị g.i.ế. c hơn nửa.
Số lượng hoàn toàn không giống một vụ ám sát bình thường.
Mà giống như… phản loạn!
"Á!"
Một đám nữ quyến hét lên.
Những thích khách còn chưa kịp đến gần ta thì đã bị ám vệ Ly quốc được huấn luyện bài bản c.h.é. m c.h.ế. t ngay trước mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!