Nhưng ông có rất nhiều hoàng t.ử.
Sóng ngầm… không thể tránh khỏi.
Còn Tạ Trường Phong thì ngồi ở một vị trí không mấy nổi bật.
Không còn vẻ phong lưu đắc ý ngày trước.
Ánh mắt trầm lặng như nước.
Không còn khí thế kiêu ngạo.
Có người nói hắn đã sa sút.
Cũng có người nói hắn đã trở nên trầm ổn hơn.
Nhưng dù có thế nào cũng không ai dám cười nhạo hắn.
Dù bị cách chức, chịu phạt nhưng hắn vẫn là thế t. ử Tạ gia.
Là người trong lòng của đại công chúa.
Ai dám đắc tội hắn chứ?
Nhưng những điều đó không phải thứ ta cần quan tâm.
Bụng ta đã hơi lộ.
Mà khẩu vị lại càng trở nên kén chọn.
Ăn chưa được mấy miếng… đã muốn nôn ra.
Tiêu Hoài Cảnh lại không hề thấy phiền.
Ta chán món nào hắn liền đưa nước, đổi món.
Một hồi như vậy ngược lại khiến mọi người đều nhìn thấy tân đế Ly quốc, đang đích thân chăm sóc ta ăn uống.
Phụ hoàng khẽ giật khóe môi.
Ông thật sự không hiểu vì sao đứa nhi nữ không được sủng ái này của mình…
Vì sao lại có người thích.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Ít nhất việc này có thể kéo gần quan hệ hai nước.
Cho nên ông ho nhẹ một tiếng, nói:
"A Oản và bệ hạ Ly quốc… quả là phu thê ân ái."
Ông vừa mở lời thì mọi người đều nhìn về phía Tiêu Hoài Cảnh.
Chỉ có Tạ Trường Phong…
Hắn cuối cùng cũng động đậy.
Nhưng người hắn nhìn… lại là ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!