Chương 1: (Vô Đề)

Văn án:

Năm đó, Tạ Trường Phong đưa ta lên giường của Thái t. ử nước láng giềng.

Ta co rúm người, muốn ôm hắn:

"Trường Phong, ta sợ."

Nhưng hắn chỉ thản nhiên nói:

"Ngươi vốn đã ngu ngốc, dung mạo lại không bằng Thanh Dao một phần. Dù là nam nhân thì chẳng có ai thèm chạm vào ngươi đâu. Cứ đợi một thời gian, ta sẽ đến đón ngươi."

Hắn nói được làm được.

Hắn quả thật đã đến đón ta.

Chỉ vì hắn tự ý quyết định trước, không hỏi gia tộc, nên bị Tạ gia phạt quỳ trước đại đường, ép phải cưới ta để chịu trách nhiệm.

Ai cũng cho rằng hắn sẽ từ chối.

Nhưng không ngờ, người mở miệng trước lại là ta, ta khi đó ôm bụng lắc đầu nói:

"A Oản sẽ không gả cho hắn."

Hắn tức đến bật cười, khinh miệt:

"Ta còn chưa chê ngyời mà ngươi lại dám chê ta trước…"

Câu nói bỗng chốc dừng lại.

Bởi hắn nhìn thấy bụng ta hơi nhô lên.

Hắn sững người, đôi mắt đỏ lên, vẻ mặt dữ tợn:

"Hắn đã chạm và ngươi rồi?"

Ta theo bản năng rụt cổ, nhưng vẫn ngơ ngác mở miệng:

"Thái t. ử điện hạ là phu quân của A Oản, vì sao không thể chạm vào A Oản?"

Huống hồ…

Chẳng phải chính Tạ Trường Phong đã đưa ta lên giường của Thái t. ử điện hạ sao?

Một năm trước, Đại Tấn và Ly quốc quyết định liên hôn.

Ta thân là một công chúa ngu dại đương nhiên không thể đem ra cho mất mặt.

Vậy người còn lại, chỉ có hoàng tỷ Tô Thanh Dao của ta.

Nhưng Tạ Trường Phong không đồng ý.

"Đại công chúa thiên tư thông tuệ, băng thanh ngọc khiết, sao có thể đến nơi ấy chịu khổ?"

Vì thế, hắn nhìn về phía ta đang trốn sau lưng hắn.

Hắn hẳn là ghét ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!