Câu nói "Đất khách gặp lại đồng hương" của Sở Nhàn khiến Nguyễn Miên trằn trọc cả đêm. Cô nằm trên giường, nhìn ánh trăng vàng nhạt chiếu qua cửa sổ, làm nền cho tấm thảm trắng muốt, lòng ngổn ngang bao suy nghĩ.
Trong không gian tĩnh lặng, cô nhớ lại chuyện thời trung học. Khi ấy, Sở Nhàn là ngôi sao của trường. Ai nhắc đến tên nàng ấy cũng phải thốt lên "À, cái cô vừa xinh lại vừa học giỏi ấy hả?". Dù Nguyễn Miên cũng thấy Sở Nhàn đẹp, nhưng giữa hai người đã sớm có khúc mắc. Mỗi lần chạm mặt, cô luôn dành cho Sở Nhàn một câu "giả vờ thanh cao".
Phần lớn thời gian, Sở Nhàn dường như không nghe thấy, chỉ liếc nhìn rồi lướt qua như người xa lạ. Điều đó càng khiến Nguyễn Miên thêm bực tức, lần sau gặp lại, cô lại càng nói những lời khiêu khích hơn.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Miên bỗng giật mình, ngồi bật dậy. Cô gãi đầu, nhíu mày, nhận ra một điều đáng ngại. Dường như... bao năm qua, những lời khiêu khích của cô chưa bao giờ lọt vào mắt Sở Nhàn. Hơn nữa, nàng ấy còn không để bụng chuyện cũ mà coi mình là "đồng hương nơi đất khách"?
Tâm trạng Nguyễn Miên bỗng trở nên phức tạp.
"Choang!"
Tiếng động lớn dưới nhà khiến Nguyễn Miên giật mình. Cô không nghĩ là có trộm, mà vội vã đứng dậy, xỏ dép lê và chạy xuống lầu.
Phòng khách tối om, nhưng đèn bếp vẫn sáng. Sở Nhàn mặc một chiếc áo lụa mỏng màu bạc, mái tóc ngắn rối bời. Dưới chân nàng, một chiếc bình nước nóng vỡ tan tành, nước lênh láng khắp sàn. Sở Nhàn đang cau mày, định cúi xuống dọn dẹp những mảnh thủy tinh vỡ.
"Đừng động!" Nguyễn Miên hoảng hốt.
"Làm cậu mất ngủ sao?" Sở Nhàn không đi giày, đôi chân trần đứng giữa vũng nước. Nàng cũng giật mình trước sự xuất hiện đột ngột của Nguyễn Miên.
"Có thường thức không vậy? Những mảnh thủy tinh vỡ như thế này mà dùng tay nhặt à? Muốn phế tay à?" Nguyễn Miên lấy chổi, đeo găng tay vào và quét dọn những mảnh thủy tinh trên sàn.
Thấy Sở Nhàn không đi giày, cô khẽ thở dài, đi đến tủ giày lấy một đôi dép lê cho nàng ấy. Lúc này, cô mới nhận ra sắc mặt Sở Nhàn không được tốt, tái nhợt và yếu ớt, trông như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Nguyễn Miên không còn thời gian để trách móc Sở Nhàn không hiểu biết gì về cuộc sống, giọng nói cũng dịu đi: "Cậu có phải đang không khỏe không?"
Thời gian cô và Sở Nhàn ở chung không nhiều, nhưng bấy lâu nay cô cũng đã hiểu ra. Một người từng là thủ khoa, chỉ biết cắm đầu học tập và làm việc, không biết nấu ăn, lại càng ngốc nghếch trong chuyện bếp núc.
"Đau dạ dày," Sở Nhàn đi dép vào, tay ôm bụng, khóe môi nhợt nhạt cố mỉm cười, "Định đun chút nước ấm để uống."
Nguyễn Miên dọn dẹp xong mảnh thủy tinh, nhìn người đang đứng cạnh bàn bếp, nói những lời đó với vẻ mặt không hề gợn sóng, cô lỡ miệng hỏi: "Bệnh này của cậu, trước khi xuyên không đã có rồi sao?"
"Ừ, cũng gần giống như vậy," Sở Nhàn đã quen với cơn đau.
Với nàng, cơn đau dạ dày này không đáng kể. Có thuốc thì uống, không thì uống chút nước ấm rồi từ từ sẽ hết. Chỉ là lúc nãy, không để ý nên nàng đã làm rơi chiếc ấm đun nước duy nhất.
"Cậu ra ngoài ngồi đi, xong tớ gọi," Nguyễn Miên mím môi. Cô không thể lạnh lùng, gay gắt với một người đang ốm.
Mấy ngày nay, Sở Nhàn đã quen với cách làm việc "Nguyễn Miên nấu ăn, nàng rửa bát". Hơn nữa, cơn đau dạ dày lúc này khiến nàng không thể làm gì khác. Nàng ngoan ngoãn ra phòng khách, bật đèn, ôm chiếc gối và ngồi co ro ở góc sofa.
"Xem ra đau dữ dội thật," Nguyễn Miên thầm nghĩ.
Trong ấn tượng của cô, Sở Nhàn luôn thẳng lưng, nghiêm nghị. Còn bây giờ, nàng ấy lại lười biếng co ro trên ghế sofa giống hệt cô ngày thường. Nàng không làm gì cả, chỉ ngồi đó, hướng đầu về phía cửa sổ.
Một cảm giác cô độc bao trùm.
Nguyễn Miên lắc đầu, bước vào bếp. Cô múc gạo, chuẩn bị nấu cháo kê cho Sở Nhàn. Bây giờ mới quá nửa đêm, cô vừa trông cháo vừa lấy điện thoại ra lướt tin tức giải trí để giết thời gian.
Tuy nhiên, tin nhắn WeChat cứ đổ về liên tục, làm cô không thể tập trung hóng hớt. Nguyễn Miên đành bấm vào nhóm chat, xem giữa đêm khuya, hội bạn đang nói chuyện gì mà hào hứng thế.
Nhiễm: @miên Tối hôm đó không có chuyện gì xảy ra đấy chứ?
Mãn: Đúng rồi, chả thấy cậu kể gì.
Toàn: Hả? Tớ đã bỏ lỡ chuyện gì à?
......
Thế là, Đổng Nhiễm và Mạc Tinh Mãn thêm thắt, thêu dệt câu chuyện xảy ra tối hôm đó ở quán bar cho Càng Toàn nghe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!