Sở Nhàn kể lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra đêm hôm đó, không sót một chi tiết nào.
Xung quanh dù ồn ào nhưng Cố Sâm vẫn là một người lắng nghe chân thành. Khi Sở Nhàn dứt lời, Cố Sâm cau mày, vẻ mặt nặng trĩu, rồi thẳng thắn nói:
"Nếu là tớ, tớ cũng sẽ giận."
"Tớ không chỉ đóng sầm cửa, mà còn tháo tung cả nhà ra."
Sở Nhàn nhíu mày, uống vài ngụm nước lọc trước mặt. "Tại sao?"
Cố Sâm kiên nhẫn phân tích rành rọt cho nàng hiểu: "Đầu tiên, hai người đã đăng ký kết hôn, là vợ vợ hợp pháp, đúng không?"
Sở Nhàn gật đầu, "Đúng vậy, rồi sao nữa?"
"Mỗi phút giây hai người ở bên nhau đều phải dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau."
"Nguyễn Miên kể từ khi ra trường đã không còn tiếp xúc với xã hội. Còn cậu lại bảo cô ấy đi dỗ dành bố mẹ cậu, và chia một nửa thu nhập cho cô ấy."
"Nhìn bề ngoài thì việc Nguyễn Miên nhận một nửa thu nhập của cậu có vẻ là đã quá đủ, nhưng! Đứng trên lập trường của cô ấy, đó chính là cậu không tôn trọng cô ấy."
"Cậu làm việc kiếm tiền nhờ vào đầu óc, vào năng lực của bản thân để có chỗ đứng ở thành phố A. Trong khi đó, cô ấy phải dùng tính cách của mình để lấy lòng bố mẹ cậu để kiếm tiền. Như vậy, làm sao cô ấy không giận cho được?"
Sau khi nói xong, Cố Sâm nhập tâm đến mức cảm thấy tức giận thay cho Nguyễn Miên. Giờ cô mới hiểu thế nào là người ngoài cuộc sáng suốt.
"Tớ hiểu rồi," hàng lông mày của Sở Nhàn dần giãn ra.
Hóa ra, ngày hôm đó Nguyễn Miên tức giận như vậy là vì cô ấy cảm thấy mình không được tôn trọng. Và nàng, trong câu chuyện này, cũng chẳng khác gì những vị tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết, chẳng thèm quan tâm đến cảm xúc của đối phương.
Mặc dù cả hai hiện tại chưa có tình cảm gì, nhưng với tư cách là người sống chung dưới một mái nhà trong tương lai, việc hóa giải hiểu lầm này là điều cần thiết.
Cố Sâm lại rót thêm cho mình một ly rượu. "Trước đây tớ cứ nghĩ cậu kết hôn đột ngột là có lý do gì khó nói. Hôm nay tớ mới hiểu, cô Nguyễn Miên này cũng không phải dạng vừa đâu."
Nếu không, cô ấy đã chẳng khiến Sở Nhàn, một người luôn điềm tĩnh và kín đáo, phải nói một tràng dài, để Cố Sâm cô phải phân tích một hồi như thế.
Uống cạn ly rượu, Cố Sâm ghé sát vào Sở Nhàn: "Hiểu lầm thì nên giải quyết sớm. Thôi, tớ không làm phiền cậu nữa đâu."
"Cô ấy xinh đẹp như thế, cẩn thận kẻo bị người ta cướp mất đấy."
Nói rồi, Cố Sâm cười tủm tỉm xách túi rời đi.
Chỉ còn lại một mình Sở Nhàn. Tiếng nhạc xung quanh quá ồn ào, nàng không thích môi trường này nên cũng quyết định rời đi.
Nàng không để ý rằng, sau khi nàng bước ra, có một người đã theo sau nàng.
Trước cửa quán bar có bãi đỗ xe, Sở Nhàn đứng tựa vào xe của mình, mắt dõi theo cửa quán, chờ Nguyễn Miên bước ra.
Thời tiết buổi đêm vẫn còn oi bức. Sở Nhàn lấy một bao thuốc lá nữ ra khỏi xe, đang tìm bật lửa thì một bàn tay trắng nõn chìa ra.
"Chị tìm bật lửa à? Dùng tạm cái này của em đi."
Sở Nhàn quay đầu lại, thấy một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn. Cô gái cười lên lộ ra hai chiếc má lúm đồng tiền rất duyên.
"Lúc nãy ở trong quán bar em đã để ý chị rồi. Chị có thể cho em xin số liên lạc được không?"
Sở Nhàn chưa kịp nói gì thì phía sau vang lên một tràng vỗ tay. Nàng ngẩng đầu nhìn, thấy Nguyễn Miên đã ra ngoài từ lúc nào, đứng cách cô khoảng mười mét. Bên cạnh cô ấy còn có hai người bạn. Biểu cảm của ba người phải nói là vô cùng đặc sắc.
Hai cô bạn kia, với vẻ ngoài hơi lập dị một chút, đã lộ rõ sự phấn khích, ánh mắt đầy vẻ tò mò như muốn nhảy ra ngoài.
Nguyễn Miên thì có vẻ mặt không được tốt lắm. Nhìn chung, không khí lúc đó không được thoải mái cho lắm. Cô gái nhỏ nhắn cũng không ngốc, nhìn thấy sự căng thẳng giữa hai người thì liền biết quan hệ của họ không đơn giản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!