Sở Nhàn nhìn chăm chăm vào tập tài liệu phỏng vấn buổi sáng. Sau khi rà soát lại các hồ sơ còn dang dở, nàng nhận được danh sách ứng viên đã được trưởng phòng nhân sự sàng lọc.
Người này nhấn mạnh rằng Nguyễn Miên là ứng viên phù hợp nhất cho vị trí này, mặc dù nàng không có mặt trong buổi phỏng vấn trực tiếp. Ý kiến của trưởng phòng nhân sự đã rõ ràng, nhưng quyết định cuối cùng vẫn thuộc về Sở Nhàn.
"Sếp ơi, cà phê em đặt đã đến rồi, lần này không bị đổ nữa đâu ạ," Tưởng Duyệt, trợ lý tổng giám đốc, mang cà phê vào văn phòng.
Bình thường, những việc như đặt cà phê hoặc cơm trưa sẽ được giao cho ban thư ký. Tuy nhiên, không hiểu sao mấy lần trước cà phê mang lên đều bị đổ. Mặc dù sếp không nói gì, nhưng biểu cảm của nàng cũng không vui vẻ lắm. Vì vậy, lần này Tưởng Duyệt phải tự mình đi lấy.
"Sáng nay em thấy Nguyễn Miên có phù hợp với vị trí thư ký của chúng ta không?" Sở Nhàn đặt tay lên bàn. Khi nàng hỏi câu này, trong lòng nàng đã có câu trả lời.
Mặc dù sau khi tốt nghiệp cấp ba, nàng không còn liên lạc với Nguyễn Miên, nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy mọi người trong nhóm chat cấp ba nói chuyện về công việc. Nguyễn Miên từng làm trong ngành nhân sự, và trình độ ngoại ngữ của cô ấy đã được trưởng phòng nhân sự kiểm tra sáng nay. Nó không phải là kiểu thuộc lòng một cách máy móc, mà là sự linh hoạt và sáng tạo.
Chỉ riêng điểm này thôi đã vượt trội hơn rất nhiều người khác rồi.
"Em nghe trưởng phòng nhân sự nói, ông ấy rất hài lòng với Nguyễn Miên. Được trưởng phòng nhân sự ưng ý như vậy thì chắc chắn là người có năng lực." Tưởng Duyệt hắng giọng một tiếng, rồi dè dặt nói tiếp, "Nhưng mà, cô ấy lại trùng tên với phu nhân nhà mình, liệu có khiến mọi người trong công ty hiểu lầm không?"
Sở Nhàn cúi mặt. Đó cũng chính là điều nàng lo lắng.
Ở Sở thị, quy tắc quản lý rất chặt chẽ, chuyện đi cửa sau là điều không ai dám nghĩ đến. Thế nhưng, cái tên rõ ràng như vậy, thể nào mọi người cũng sẽ bàn tán.
Trừ phi... chỉ còn cách để chính Nguyễn Miên tự mình phá vỡ những hiểu lầm đó.
"Em thông báo cho cô ấy, thứ Hai tuần sau bắt đầu đi làm. Thời gian thử việc là ba tháng."
"Vâng, sếp," Tưởng Duyệt gật đầu dứt khoát.Đêm hôm đó, Nguyễn Miên đi ăn tối về muộn. Căn biệt thự vẫn chìm trong bóng tối. Cô biết, Sở Nhàn vẫn chưa về.
Một mình trong ngôi nhà rộng lớn, Nguyễn Miên cảm thấy thật tự tại. Cô bật TV lên, mở một bộ phim truyền hình đang nổi dạo gần đây. Nhưng xem được vài phút, cô lại thấy chán ngán.
Chiếc điện thoại đặt bên cạnh không ngừng rung lên. Cô cúi đầu nhìn, là tin nhắn từ hội bạn "chị em cây khế" của nguyên chủ. Mở ra, đó là một nhóm chat chỉ có bốn người, nhưng tin nhắn đã lên đến 99+.
Nguyễn Miên đang định thoát ra thì thấy mọi người đang liên tục nhắc tên mình. Cô nhướng mày, lướt qua màn hình:
Nhiễm: Lâu rồi không gặp, chẳng lẽ đang tận hưởng cuộc sống tân hôn sao? @ miên
Mãn: Chắc ở nhà họ Sở cuộc sống không dễ chịu lắm đâu.
Toàn: Thôi, các cậu đừng nói nữa.
Toàn: Ở nhà họ Nguyễn đã không dễ sống rồi, các cậu còn làm cô ấy buồn thêm.
Toàn: Tối nay ra ngoài uống một ly nhé? @ miên
Nguyễn Miên nhìn dòng tin nhắn, khóe môi khẽ cong lên. Hóa ra, đây chính là những người bạn "tốt" của nguyên chủ........
Nguyễn Miên lướt nhanh xuống dưới, hội chị em cây khế này lắm chuyện thật. Từng câu từng chữ đều thấm đẫm ý muốn xem cô bị chê cười. Cô không hiểu nổi, nguyên chủ đã sống chung với những người này như thế nào.
Không biết có phải vì cô giả vờ im lặng mà bị lộ hay không, mà những người trong nhóm liên tục nhắc đến tên cô, dồn dập đến mức cô không thể không trả lời.
Miên: "Tối nay hẹn chỗ cũ nhé."
Chỉ một tin nhắn ngắn ngủi, nhưng lại đầy sự lạnh lùng và dứt khoát.
Nguyễn Miên đến đúng chỗ cũ như đã hẹn, một quán bar nổi tiếng nhất thành phố A, cách biệt thự cô đang sống khoảng nửa tiếng. Ngày xưa, nguyên chủ thường xuyên cùng hội bạn này tụ tập, say xỉn là chuyện như cơm bữa. Những bức ảnh chụp cô và Sở Nhàn lan truyền trên mạng cũng chính là do bọn họ chụp.
Nguyễn Miên lên lầu tắm rửa, thay bộ vest công sở ra, cố ý chọn một chiếc váy dệt kim màu xanh đậm. Chiếc váy ngắn vừa chạm đầu gối, khoe khéo đôi chân thon dài thẳng tắp. Cô thả mái tóc dài xõa sau lưng, trang điểm nhẹ nhàng, rồi mang đôi sandal cao gót màu đen ra khỏi nhà. Nhìn thái độ của ba người kia trên nhóm chat, đêm nay chắc chắn không thể tránh khỏi vài chén rượu. Nguyễn Miên không lái xe, cô bắt một chiếc taxi để đi.
Khi đến nơi, hội bạn đã chờ sẵn ở ghế sofa. Trên bàn bày đầy rượu, trông cứ như đêm nay không say không về.
"Đợi cậu nãy giờ, cứ tưởng cậu không đến chứ." Đổng Nhiễm ngồi đối diện, mặc một chiếc váy liền màu đen, mái tóc ngắn ngang tai và lớp trang điểm đậm. Cô ta trông như một dân chơi thực thụ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!