Chương 40: (Vô Đề)

Giang Thành cách thành phố A khá xa, đi máy bay một tiếng nhưng vẫn phải đi thêm hai tiếng xe buýt nữa.

Lần này, chỉ có hai người là Nguyễn Miên và Sở Nhàn đi cùng nhau.

Lúc ấy, phòng thư ký nghe tin Nguyễn Miên đi công tác Giang Thành với Sở Nhàn thì ai cũng ngưỡng mộ.

Tần Vận Linh nói: "Đó là Giang Thành đấy! Khí hậu dễ chịu, phong cảnh thì khỏi bàn, mấy năm nay có rất nhiều blogger đến check

-in. Quan trọng là ở đó không nặng tính thương mại, rất đáng để đi. Nếu tôi được đi thì tốt quá, dù khách hàng có khó tính tôi cũng chấp nhận!"

Thực tế thì phũ phàng lắm. Ai mà hiểu được, Sở Nhàn chỉ lấy cớ đưa cô đi du lịch, chẳng có cuộc họp nào, cũng chẳng có khách hàng khó tính nào cả.

Được đi du lịch cùng sếp, người đi làm nào mà chẳng thích.

"Cậu cứ ngủ đi, đến nơi tớ gọi," vừa lên xe, Sở Nhàn đã đặt hai chiếc vali lên trên giá để đồ.

Trong xe có một mùi hương khó chịu, khiến Nguyễn Miên thấy hơi chóng mặt. Cô trông ủ rũ, không có chút tinh thần nào.

"Được rồi, vậy tớ ngủ một lát," Nguyễn Miên đeo bịt mắt vào, trước mắt cô chìm vào bóng tối. Khi không nhìn thấy, các giác quan khác sẽ trở nên nhạy bén hơn.

Dù không nhìn thấy gì, nhưng cô có thể nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh, khiến lòng cô thêm bực bội, dù có cố gắng thế nào cũng không thể ngủ được.

Ngồi trên ghế, cô liên tục đổi tư thế, trong lòng càng thêm khó chịu, bực bội.

Đúng lúc cô định không ngủ nữa thì một mùi hương quýt thoang thoảng bay đến, giúp cô giảm bớt cảm giác chóng mặt.

Nguyễn Miên tháo bịt mắt ra, thấy Sở Nhàn không biết lấy đâu ra một quả quýt, nàng đã bóc vỏ, đưa lại gần mũi cô để cô cảm thấy dễ chịu hơn.

Thấy cô tháo bịt mắt, Sở Nhàn đưa luôn vỏ quýt cho Nguyễn Miên cầm.

Nguyễn Miên cầm vỏ quýt lên hỏi Sở Nhàn: "Cậu lấy cái này ở đâu ra vậy?"

Nguyễn Miên cầm vỏ quýt lên hỏi Sở Nhàn: "Cậu lấy cái này ở đâu ra vậy?"

Sở Nhàn bĩu môi, ra hiệu cho cô nhìn về phía trước. Nguyễn Miên nhìn qua, thấy hai cô gái trẻ đang ngồi đó, trong tay họ có một túi quýt. Khi Nguyễn Miên nhìn sang, một trong hai cô gái cũng nhìn lại, cười với cô như một lời chào hỏi.

Sở Nhàn kịp thời nói: "Tớ vừa đến hỏi xin một quả đấy."

Quả quýt trong tay nàng đã được bóc sạch vỏ, sau đó nàng đưa thẳng cho Nguyễn Miên. Tay Sở Nhàn rất đẹp, ngón dài thon, trắng nõn. Lòng bàn tay cũng trắng bóc. Lúc này, vì bóc quýt nên tay nàng dính chút nước.

Nguyễn Miên tách quả quýt làm đôi, đưa một nửa cho Sở Nhàn: "Ăn để chống say xe, chúng ta cùng ăn."

Quả quýt không quá ngọt, vừa vào miệng đã có vị chua tê cả răng. Nhưng điều kỳ diệu là vị chua đó lại giúp xua tan cảm giác chóng mặt đi một phần.

Một cô gái khác mang thêm mấy quả quýt đến cho họ: "Các bạn ăn thêm đi, dù sao chúng mình cũng không ăn hết. Say xe thì ngửi vỏ quýt nhiều vào nhé."

Nguyễn Miên mỉm cười: "Cảm ơn nhé."

Cô gái đó đỏ mặt rồi rời đi.

"Bây giờ đã đỡ hơn chưa?" Sở Nhàn tựa lưng vào ghế, lặng lẽ chờ xe khởi hành. Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Nguyễn Miên, lông mày nàng vô thức nhíu lại.

"Đỡ hơn nhiều rồi," Nguyễn Miên không nói dối: "Cậu cũng ngủ một lát đi, chưa đến nơi ngay đâu."

Ăn quýt xong, cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Nhưng mùi trên xe vẫn còn quá nồng. Cô định tranh thủ lúc đỡ hơn một chút để ngủ, nếu không lát nữa vừa khó chịu vừa không ngủ được thì còn tệ hơn.

Nguyễn Miên đeo bịt mắt lên, tay cầm vỏ quýt thơm lừng đặt gần mũi để át đi mùi khó chịu trên xe.

Không biết là do mùi quýt giúp cô thoải mái hay vì lý do nào khác, lúc này, tiếng ồn ào xung quanh không còn dồn dập lọt vào tai nữa. Một lúc sau, cô dựa vào ghế và chìm vào giấc ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!