Bên trong nhà ăn rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng nhạc du dương vang lên.
Sau câu nói của Nguyễn Miên, cả hai chìm vào một bầu không khí im lặng đầy khó xử. Nguyễn Miên vờ như không có gì, cắm đầu ăn món ăn trước mặt. Mặc dù hành động có vẻ bình thản, nhưng tim cô lại đập nhanh đến không thể kiểm soát. Miếng ăn trong miệng bỗng trở nên vô vị như nhai sáp.
Không hiểu vì sao, lẽ ra cô không nên có cảm giác đặc biệt gì với Sở Nhàn. Thế nhưng, cảm giác tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực này thật sự quá bất thường.
Sở Nhàn dường như cũng sững sờ vì câu hỏi của cô. Lần đầu tiên Nguyễn Miên thấy nét bối rối trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng của Sở Nhàn. Nhưng nàng không nói gì, thậm chí không có một lời bào chữa.
Thời gian trôi qua, tuy cảm giác như rất lâu nhưng thực ra chỉ khoảng mười giây.
Nguyễn Miên nhún vai, giọng điệu nhẹ nhàng: "Haiz, tớ chỉ nói đùa thôi mà, xem cậu kìa, giật mình như vậy."
"Quan hệ của chúng ta khiến cậu sợ hãi đến thế sao?"
Khóe môi cô cong lên, đôi môi đỏ mọng, kết hợp với mái tóc đen dài và vẻ lười biếng tỏa ra, khiến lời nói của cô nghe như một câu hỏi bâng quơ.
Sở Nhàn hoảng hốt. Những giây sau khi nghe câu hỏi của Nguyễn Miên, phản ứng đầu tiên của nàng là tự hỏi: "Mình biểu hiện rõ ràng đến thế sao? Bị người ta nhận ra rồi ư?" Nhưng nàng còn chưa kịp tìm lời giải thích thì Nguyễn Miên đã đổi giọng, nói rằng đó chỉ là một câu đùa.
Sở Nhàn mím môi, nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Miên. Vẻ mặt lạnh lùng của nàng giờ đây lại vô cùng nghiêm túc, khiến Nguyễn Miên bất giác ngồi thẳng người lại.
"Sao vậy? Lời tớ nói lúc nãy... có quá đáng không?" Giọng Nguyễn Miên nhỏ dần, lòng cô ngày càng căng thẳng.
Cô không muốn phải chịu đựng cái cảm giác chờ đợi phán quyết này thêm một giây nào nữa.
Sở Nhàn nói với giọng bình thản, dứt khoát: "Bạn gái. Tớ muốn cậu làm bạn gái của tớ."
"Lúc nãy tớ im lặng là để tìm từ ngữ cho phù hợp, tớ nên nói như thế nào để không làm cậu sợ hãi."
Nói xong, nàng rõ ràng đã rất căng thẳng. Đôi tai nàng nóng lên như bị lửa đốt, dần đỏ bừng cả một bên má.
Thấy phản ứng này của nàng, Nguyễn Miên không nhịn được cong môi. Câu trả lời bất ngờ của Sở Nhàn khiến cô thật sự không kịp đề phòng. Lúc nãy, cô chỉ dựa theo lời khuyên của cư dân mạng, và một chút dũng khí bất chợt mà hỏi Sở Nhàn như vậy.
"À, cậu không đùa thật đấy à?" Nguyễn Miên lấy chiếc ly bên cạnh, nhấp một ngụm nước.
"Không, không phải," Sở Nhàn vội vã lắc đầu, dường như sợ bị Nguyễn Miên hiểu lầm: "Từ rất lâu rồi, tớ đã ngưỡng mộ tính cách của cậu."
"Sau đó, tớ muốn kết bạn với cậu."
"Và bây giờ, tớ đã hiểu con người cậu hơn, và bị khí chất của cậu thu hút sâu sắc."
"Cho nên, cậu... nghĩ thế nào?"
Nguyễn Miên nhẹ nhàng gõ ngón tay xuống bàn, vẻ mặt có chút kiêu ngạo: "Thế nào? Cậu chỉ nói như vậy thôi, là muốn tớ làm bạn gái của cậu à?"
"Không thể hiện chút thành ý sao?"Mọi người trong phòng thư ký nhận thấy gần đây trạng thái của Nguyễn Miên rất lạ. Cụ thể thì không ai nói rõ được, nhưng biểu hiện thì rất rõ: có rất nhiều người theo đuổi cô.
Mỗi sáng, khi vừa đến văn phòng, lại có hai bó hoa được gửi tới. Một cô gái đẹp được nhiều người theo đuổi là chuyện bình thường, nhưng Nguyễn Miên lại giữ một bó hoa, còn bó còn lại thì vứt vào thùng rác.
Mọi người nhìn thấy, ồ, thì ra đây không phải tình đơn phương. Rõ ràng là Nguyễn Miên đã có tình ý với một trong số người tặng hoa.
Nhưng người nọ...... Là ai?
Tần Vận Linh là người đầu tiên không nhịn được. Cô lợi dụng lúc công việc không bận, dưới ánh mắt hiếu kỳ của mọi người, lân la đến gần bàn làm việc của Nguyễn Miên. Cô chớp chớp đôi mắt to tròn, đầy vẻ tò mò.
"Tiểu Miên Miên, gần đây cô có chuyện gì phải không?" Tần Vận Linh không phải người thích vòng vo, có gì thì cô ấy sẽ hỏi thẳng.
Đôi mắt Tần Vận Linh vẫn dán chặt vào bó hoa cúc nhỏ trên bàn Nguyễn Miên, trong khi ở thùng rác bên ngoài lại là bó hồng đỏ rực rỡ. Nếu là cô, cô sẽ chọn bó hồng.
"Ừm, đại khái là thế," Nguyễn Miên nhướn mày, không hề giấu diếm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!