Bên ngoài trời nắng gắt, nhưng vẫn không đủ để ngăn cản sự náo nhiệt của mọi người. Bãi cát gần như kín chỗ.
Khi ra ngoài, Nguyễn Miên đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng để chống nắng. Cô bôi kem chống nắng như thể không tốn tiền, mặc cả áo chống nắng kín mít từ đầu đến chân.
Ngược lại, Sở Nhàn chỉ đội một chiếc mũ chống nắng, không có bất kỳ biện pháp nào khác.
Hai người đi trên đường, Nguyễn Miên nhìn làn da trắng sáng của Sở Nhàn mà có chút lo lắng. Cô tự hỏi, liệu phơi nắng cả nửa ngày thế này, Sở Nhàn có biến thành than không. Nghĩ đến đó, cô lại thấy xót xa. Với vẻ mặt đầy lo lắng, cô đề nghị: "Hay chúng ta đi thủy cung đi? Tránh bị đen da."
Sở Nhàn nhìn bãi cát đông nghẹt người, cảm thấy lời đề nghị này không tồi, bèn gật đầu: "Được."
Nguyễn Miên đương nhiên không quên chuyện của Cố Sâm và Tưởng Duyệt. Cô tỏ vẻ hóng chuyện: "Nhanh kể cho tớ nghe, Cố Sâm và Tưởng Duyệt là chuyện gì vậy?"
Thủy cung cách khách sạn không xa, chưa đầy một cây số, nên hai người chọn đi bộ.
Hai bên đường phố ven biển trồng loại cây gì đó cao lớn nhưng không che được nắng. Chiếc ô nhỏ gọn mà Nguyễn Miên mang theo trong túi xách nghiêng bỗng trở nên hữu dụng. Cô nhẹ nhàng mở ô, che trên đầu hai người.
Dù chiếc ô không lớn lắm, Sở Nhàn theo bản năng nghiêng người, muốn để Nguyễn Miên một mình tận hưởng bóng mát nhỏ hẹp. Nhưng nàng vừa mới di chuyển một chút, Nguyễn Miên đã hiểu ý đồ, liền nắm lấy tay nàng, kéo vào dưới ô.
"Ôi chao, nắng thế này mà cậu còn phơi nắng nữa là thành than mất thôi," Nguyễn Miên bực bội nói.
Khoảng cách giữa hai người gần như chưa bao giờ gần đến thế. Cánh tay kề sát cánh tay, Sở Nhàn cảm nhận rõ hơi ấm nóng bỏng từ cánh tay cô, như một cái bếp lò nhỏ vậy.
Trong lòng Sở Nhàn có chút xốn xang, nhưng nàng vẫn bất động thanh sắc dịch ra một chút. Tuy nhiên, nàng vừa dịch ra, cánh tay Nguyễn Miên lại theo sát tới. Đôi mắt hoa đào của Nguyễn Miên khẽ cong lên một đường tuyệt đẹp, ý cười lấp lánh trong đáy mắt: "Tay cậu mát thật, không như tớ, nóng muốn chết."
Sở Nhàn mím môi, cụp mắt nhìn xuống đất, rồi chuyển ánh mắt đi nơi khác.
"Có lẽ Cố Sâm thích Tưởng Duyệt rồi. Chắc cậu ấy nhân dịp đi team building này để ở gần người ta hơn."
Nguyễn Miên đáp: "Ồ, thế cũng tốt. Nhìn Cố Sâm là thấy chị ấy rất biết cách chăm sóc người khác." Nguyễn Miên thấy một bên vai của Sở Nhàn bị nắng chiếu quá nhiều, cô bất giác dịch ô sang phía Sở Nhàn một chút.
Con đường hai người đi là một khu phố mua sắm, có lẽ vì trời nắng gắt nên người qua lại không nhiều, trông có vẻ hơi vắng vẻ. Nhưng càng đến gần thủy cung, người lại càng đông lên.
Không ít ánh mắt đổ dồn về phía Nguyễn Miên và Sở Nhàn, bởi một cặp đôi có nhan sắc cao như vậy thật sự hiếm thấy.
Hai người vừa đến cửa thủy cung, đã nghe thấy có người gọi Sở Nhàn từ phía sau.
Nguyễn Miên và Sở Nhàn cùng lúc quay đầu lại, thấy Bạch Tình đang đứng cách họ khoảng hai ba mét, ánh mắt tò mò nhìn về phía Nguyễn Miên.
Thấy ánh mắt đầy vẻ căm phẫn của Bạch Tình, Nguyễn Miên không còn để ý đến việc nắng nôi nữa. Cô lịch sự cười nhẹ rồi cầm ô, bước ra đứng trước một cửa hàng khác, chuẩn bị làm một khán giả hóng chuyện.
Cửa hàng đó là một tiệm trà sữa không lớn lắm, lúc này vắng khách. Cô nhân viên đứng ở quầy pha chế thấy ba cô gái có phong cách khác nhau đang đối đầu, bèn tò mò hỏi Nguyễn Miên khi thấy cô né nắng ở đây: "Tiểu thư, các cô đang diễn cảnh tay ba à?"
"Hả? Sao cô lại thấy chúng tôi là tay ba?" Nguyễn Miên khó hiểu hỏi. Rõ ràng đây là chuyện giữa Bạch Tình và Sở Nhàn, sao lại lôi cô vào nữa.
"Tôi nhìn không sai đâu. Cô gái vừa tới rõ ràng có vẻ ghen với cô, nhưng cô gái lạnh lùng kia lại thích cô." Cô nhân viên nói đến đây, giọng càng thêm phần kích động. Quả nhiên, chủ đề muôn thuở của phụ nữ vẫn là trang điểm và chuyện buôn dưa.
Nguyễn Miên vội vàng phủ nhận, lắc đầu lia lịa: "Tôi và cô gái lạnh lùng kia không thân."
Cô nhân viên càng hào hứng, vỗ tay: "Đúng rồi! Cô ấy yêu cô, nhưng cô gái kia lại yêu cô ấy."
Nói cách khác, Bạch Tình yêu Sở Nhàn, nhưng Sở Nhàn lại yêu Nguyễn Miên.
Nguyễn Miên cảm thấy cô nhân viên này có vấn đề về mắt, nên chẳng thèm giải thích, cô gọi ngay món mới trong menu: "Cho tôi hai ly loại này."
Thấy Nguyễn Miên không tin, cô nhân viên nóng ruột nói: "Thiệt mà! Chúng tôi nhìn từ xa, ánh mắt của cô gái lạnh lùng kia nhìn cô rất dịu dàng."
Nguyễn Miên nhíu mày, quay đầu nhìn Sở Nhàn.
Ở phía bên kia, Bạch Tình đang nói gì đó, Sở Nhàn thì lạnh mặt nghe. Ánh mắt của Nguyễn Miên tình cờ bắt gặp ánh mắt của Sở Nhàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!