Chương 33: (Vô Đề)

Chuyện Bạch Tình đến Sở thị chỉ là một đoạn nhỏ. Nguyễn Miên hóng chuyện, xem náo nhiệt, tuy tò mò hai người đã nói gì trong văn phòng của Sở Nhàn, nhưng nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Bạch Tình là đủ biết kết cục không có gì tốt đẹp rồi.

Thế nên, khi Bạch Tình hỏi "Nhìn gì mà nhìn!", đầu óc Nguyễn Miên bất chợt như chập điện, nhưng cô vẫn nghiêm túc đáp lại: "Chị đẹp thật đấy."

Bạch Tình đang bực tức nghe vậy thì sững người lại, lườm Nguyễn Miên một cái thật sắc rồi giậm gót giày bỏ đi.

Trong văn phòng, mọi người đều cười tủm tỉm vì được hóng chuyện, nhưng sợ Sở Nhàn bước ra nên cố nén lại. Vẻ ngoài thì bình lặng, nhưng tiếng gõ bàn phím thì "lạch cạch" liên hồi, và trong nhóm chat của phòng thư ký thì đã nổ tung từ lâu.

Tần Vận Linh: Khỏi phải nói, tuy sếp Sở đã kết hôn, nhưng tôi thấy Bạch Tình hợp với sếp hơn cô gái kia. Đúng là suy nghĩ của sếp thì chúng ta mãi mãi không đoán được.

Bạch Lộ: Tôi chưa từng gặp phu nhân của sếp, nhưng nhìn cô Bạch Tình này có vẻ không có hy vọng rồi. Không thì sao lại khóc đỏ mắt thế kia.

Tần Vận Linh: Buồn cười thật. Ngày xưa thì tự ý bỏ đi, giờ lại quay về. Lần này sếp Sở đáng thương thật đấy, tôi tuyệt đối ủng hộ cô gái kia. @Nguyễn Miên, ra đây nói chuyện nào. Vừa nãy sao cô lại khen người ta đẹp thế?

Tần Vận Linh: Đứng trước mặt cô mà còn khen người khác đẹp thì chẳng khác nào đang xúc phạm người ta.

Nguyễn Miên: Tôi không biết nói gì.

Cô có thể nói rằng cô không muốn nghe từ "cô gái kia" nữa được không?

Từ Anh: Thôi thôi, chúng ta bàn chuyện đi biển đi.

Nếu cứ nói tiếp, cô sẽ cảm thấy có chút chột dạ, dù sao thì chính cô cũng đã kể cho mọi người nghe chuyện của Bạch Tình.

Tần Vận Linh: Tuyệt vời! Lần này đi biển, chắc chắn sẽ có cơ hội tiếp xúc với mấy anh chàng tinh anh bên phòng kỹ thuật.

Nguyễn Miên: ?

Tần Vận Linh: À, có vẻ cô còn chưa biết. Chuyến du lịch này của công ty chẳng khác nào một buổi xem mắt trá hình...

Sáng sớm, không khí trong văn phòng thực sự rất hòa thuận. Không biết có phải vì sắp được đi du lịch hay không mà mọi người đều vô cùng phấn khích. Sau khi được Tần Vận Linh "phổ cập kiến thức," Nguyễn Miên mới hiểu tại sao mọi người lại hào hứng đến vậy.

Ngoài việc được nghỉ thêm một ngày vào thứ Sáu, lý do chính là để gặp gỡ các anh chàng đẹp trai, giàu có và tài giỏi của phòng kỹ thuật. Bình thường, các phòng ban trong công ty chỉ có thể giao lưu trong công việc, còn chuyến đi này chính là cơ hội tốt nhất.

Nguyễn Miên chống cằm, nhìn vẻ mặt phấn khích của Tần Vận Linh. Cô không thể nhớ được gương mặt nào của phòng kỹ thuật, nhưng... lại không hiểu sao lại nghĩ đến Sở Nhàn?!

Không được!Buổi trưa, Nguyễn Miên và Tần Vận Linh đến nhà ăn. Cô dễ dàng cảm nhận được không khí nhẹ nhàng hơn hẳn mọi ngày. Lúc Sở Nhàn đến, nhà ăn đã gần kín chỗ. Trên môi nàng vẫn nở một nụ cười nhẹ. Mặc dù không quá thân thiện, nhưng so với dáng vẻ người sống chớ gần trước kia thì đã khác xa, rõ ràng nàng không bị ảnh hưởng bởi Bạch Tình.

Tần Vận Linh giờ đây đã không còn sợ Sở Nhàn nữa. Thậm chí, khi thấy Sở Nhàn đang tìm chỗ, cô còn vẫy tay: "Sếp Sở, bên này còn chỗ trống ạ."

Sở Nhàn bưng khay đồ ăn đến, ngồi thẳng vào cạnh Tần Vận Linh.

"Thứ Sáu đi du lịch, mọi người đã nghĩ sẽ chơi gì chưa?" Sở Nhàn hỏi.

"Tất nhiên là nghe theo sắp xếp của phòng tổng hợp rồi ạ," Tần Vận Linh cười híp mắt, huých tay Nguyễn Miên một cái: "Chúng em còn muốn tiếp xúc với các anh đẹp trai bên phòng kỹ thuật nữa cơ."

Sở Nhàn gật đầu: "Ừ, đó là một cơ hội tốt."

Tần Vận Linh giờ đây đã bạo dạn hơn, lén lút hỏi Sở Nhàn: "Phu nhân có đi cùng không ạ?"

Sở Nhàn vẫn còn đang suy nghĩ, chưa nghe rõ Tần Vận Linh nói gì, theo bản năng gật đầu: "Ừm."

"Tuyệt vời! Nghe nói phu nhân rất xinh đẹp, thứ Sáu này cuối cùng cũng được thấy rồi, vui quá ạ!" Tần Vận Linh nói.

Nguyễn Miên ngồi bên cạnh, vừa uống nước vừa tặc lưỡi. Cô nghĩ thầm: "Thấy chưa, công việc đã làm người ta thay đổi thế này đây. Rõ ràng trong văn phòng còn 'cô gái kia' này 'cô gái kia' nọ, đến trước mặt Sở Nhàn lại đổi thái độ ngay!"

Sở Nhàn lúc này mới sực tỉnh, nhận ra mình vừa nói lỡ lời, bèn chữa lại: "Cũng chưa chắc đâu, đến lúc đó mới biết được."

Nhưng đã muộn. Tần Vận Linh đã cầm điện thoại và tung tin trong nhóm chat.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!