Chương 29: (Vô Đề)

Khi Nguyễn Miên trở về nhà, đồng hồ đã gần 10 giờ tối. Trên người cô còn vương vấn mùi lẩu đậm đặc. Tuy nhiên, vì đã giải quyết xong một việc, tâm trạng cô khá tốt.

Đèn phòng khách vẫn sáng, TV đang chiếu, nhưng không thấy bóng dáng Sở Nhàn đâu. Cô chộp lấy gói khoai tây chiên dở trên bàn, nhai một cách ngon lành.

"Cậu ăn cơm chưa?" Sở Nhàn bước ra từ phòng tắm tầng một. Nàng mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa. Chiếc áo ngủ ôm sát, tôn lên vóc dáng hoàn hảo của nàng. Nguyễn Miên lúng túng quay mặt đi.

Trong lòng cô thốt lên "Trời ơi."

Thật sự! Sở Nhàn chỉ nhìn có vẻ gầy thôi, nhưng những chỗ cần có thì vẫn có đủ hết!

"Ừm, ăn rồi." Nguyễn Miên cúi đầu, lướt điện thoại qua lại, lòng không yên. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô mới nói, "Chiều nay tớ đi xem nhà."

"Cậu muốn mua nhà sao?" Sở Nhàn ngồi xuống sofa đối diện cô.

"Không, tớ định thuê nhà rồi dọn ra ngoài," Nguyễn Miên thành thật nói. Dù sao chiều nay Cố Sâm đã nhìn thấy, dựa vào mối quan hệ của họ, có lẽ Cố Sâm đã nói với Sở Nhàn rồi. Tốt nhất là cô cứ nói thẳng ra.

"Ở đây khiến cậu không thoải mái à? Hay là... tớ làm cậu không thoải mái?" Sở Nhàn cầm ly nước, ngón tay vô thức siết chặt.

Nguyễn Miên lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt Sở Nhàn.

"Không phải."

"Chỉ là, bỏ qua khoảng thời gian chúng ta sống chung, suốt hơn hai mươi năm qua chúng ta chưa từng tiếp xúc gần gũi như vậy."

"Vì thế, tớ nghĩ mình sống một mình sẽ thoải mái hơn."

Sống chung một thời gian, không khó để nhận ra, giao tiếp là điểm yếu của Sở Nhàn. Do đó, thà dọn ra sống một mình còn hơn phải duy trì một mối quan hệ trong bầu không khí ngượng ngùng này.

"Ồ, vậy khi nào cậu dọn đi?" Sở Nhàn hỏi.

"Thứ Bảy hoặc Chủ Nhật, khi nào có thời gian rảnh," Nguyễn Miên nói một cách thẳng thắn, lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Giờ thì cô không còn lo lắng gì nữa, cúi đầu lướt Taobao. Có rất nhiều thứ cần mua cho căn nhà mới. Đồ dùng sinh hoạt, ban công rộng như thế thì có thể mua nhiều chậu cây cảnh, nếu sống một mình thì có thể nuôi một con mèo hoặc một chú cún. Nhưng chuyện này để tháng sau rồi tính, vì sau khi trả tiền nhà và dọn ra ngoài, còn một khoảng thời gian nữa mới đến ngày lãnh lương tháng sau.

"Được, nếu cần giúp đỡ gì thì cứ nói với tớ," Sở Nhàn nói.

"Được."Mấy ngày nay sau giờ làm, Nguyễn Miên bắt đầu thu dọn đồ đạc vào thùng giấy. Đến thứ Bảy, mọi thứ đã gần như hoàn tất, cô liền gọi công ty chuyển nhà đến.

Sở Nhàn đứng cùng Nguyễn Miên, nhìn công ty chuyển nhà đặt chiếc thùng giấy cuối cùng lên xe tải nhỏ. Nguyễn Miên không có xe riêng, nên để tiện, cô đã gọi sẵn taxi. Dù Sở Nhàn muốn giúp, nhưng cũng không có việc gì để làm.

"Được rồi, tớ qua bên đó đây. Khi nào xong việc, tớ sẽ mời mọi người đi ăn một bữa," trước khi lên xe, Nguyễn Miên vẫy tay với Sở Nhàn.

Khi cảnh vật xung quanh dần lùi lại, Nguyễn Miên nhìn hình bóng Sở Nhàn qua gương chiếu hậu. Hình bóng ấy cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi cuối cùng chỉ còn là một chấm nhỏ. Cô bỗng cảm thấy một nỗi cô đơn khó tả, không biết là dành cho Sở Nhàn hay chính mình.

Công ty chuyển nhà làm việc rất nhanh. Mấy người họ dọn đồ của Nguyễn Miên vào nhà rồi rời đi.

Đứng trước căn nhà mới, đối diện với cuộc sống một mình, sự cô đơn trong lòng Nguyễn Miên nhanh chóng tan biến. Phòng khách đầy những thùng hành lý vừa dọn đến, cùng với những gói hàng được đặt mua online từ hai hôm trước vẫn chưa kịp bóc.

Nhưng thời gian vẫn còn sớm, Nguyễn Miên tràn đầy năng lượng. Trên đường đi, cô nhận được điện thoại của Tưởng Duyệt. Tưởng Duyệt biết cô chuyển nhà hôm nay, nên đặc biệt hỏi cô có cần giúp gì không. Nhìn đống hành lý đã được sắp xếp gần xong, Nguyễn Miên từ chối.

Đến gần trưa, Nguyễn Miên đã dọn dẹp gần xong. Cô đặt vài con thú nhồi bông bằng len vào phòng khách, tạo thêm chút ấm áp cho căn phòng đen trắng. Ban công thì ngập tràn những chậu cây xanh mà cô đã mua. Nhìn tổng thể, phong cách căn nhà hơi lộn xộn, pha trộn nhiều thứ, nhưng lại toát lên một sức sống mãnh liệt.

Buổi trưa, Nguyễn Miên đặt một phần cơm qua mạng, rồi nằm dài ra sofa, mệt đến mức như một con cá muối.

Chuông cửa reo. Nguyễn Miên nhìn đồng hồ trên điện thoại, mới chỉ mười phút trôi qua từ lúc cô đặt cơm. Nhanh đến bất ngờ. Cô lăn từ trên sofa xuống, lật đật ra mở cửa. Trước mặt cô là Sở Nhàn và Cố Sâm.

Cố Sâm đứng phía trước, tay xách một cái nồi và một vài loại rau củ. Phía sau cô ấy, Sở Nhàn đang cầm một túi thịt lẩu.

"Ngạc nhiên lắm phải không? Biết em hôm nay chuyển nhà, bọn chị đến để mừng nhà mới đây." Cố Sâm cười tủm tỉm nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!