Chương 27: (Vô Đề)

Đêm đó, Sở Nhàn nằm mơ, mọi thứ trong giấc mơ đều là những ký ức về thời đi học, trước khi cô xuyên không.

Bố mẹ Sở gia quản lý nàng rất nghiêm khắc. Ngay từ nhỏ, họ đã đặt mục tiêu biến nàng thành một tài năng toàn diện. Vì thế, cuộc sống của nàng chỉ xoay quanh việc học và làm bài tập. Khi nàng đạt kết quả tốt, bố mẹ sẽ vui mừng ra mặt. Còn khi điểm số không tốt, nàng sẽ bị mắng không ít.

Gia đình Sở gia bắt đầu kinh doanh từ rất sớm và đạt được thành công nhất định. Khi những người xung quanh còn đang mặc cả từng đồng tiền rau ngoài chợ, nhà họ Sở đã có thể mua nhà, mua xe mà không cần suy nghĩ. Nàng là đứa con gái duy nhất của gia đình. Khi công việc kinh doanh của gia đình ngày càng phát triển, gánh nặng trên vai Sở Nhàn càng lớn hơn.

Thế hệ đi trước của Sở gia qua đời sớm, nên khi bố mẹ bận rộn với công việc kinh doanh, Sở Nhàn thường tự mình ngồi trong phòng học bài, không cần ai phải lo lắng.

Cửa sổ phòng nàng đối diện với con đường. Từ đó, nàng thường xuyên nhìn thấy Nguyễn Miên cùng đám bạn chạy qua. Cả bọn cười nói ồn ào, vui vẻ vô cùng. Dần dần, Sở Nhàn nảy ra ý nghĩ, nếu nàng cũng có thể ra ngoài chơi thì hay biết mấy.

Ý nghĩ này kéo dài một thời gian, khiến thành tích học tập của nàng giảm sút. Mẹ nàng về nhà và phát hiện ra vấn đề. Sở Nhàn nhớ rõ hôm đó, mẹ nàng cầm một chai rượu ngon sang nhà đối diện. Khi bà trở về, vẻ mặt buồn rầu đã giãn ra rất nhiều.

Nàng không biết hôm đó mẹ đã nói gì với bố mẹ Nguyễn gia, chỉ biết từ hôm đó, trong mắt Nguyễn Miên luôn có sự thù địch với nàng. Dần dần lớn lên, Nguyễn Miên đối với nàng lúc nào cũng như nước với lửa.

Cảnh tượng lại chuyển. Lần này là ở thành phố Bắc Vọng, Sở Nhàn và Nguyễn Miên làm cùng một tập đoàn. Nhưng khác ở chỗ, Nguyễn Miên ngồi ở vị trí chủ tọa, lạnh lùng và gay gắt nói với nàng: "Tất cả là tại cậu, lẽ ra cuộc sống của tớ đã rất tốt rồi, vậy mà cuối cùng cái gì cũng phải so sánh với cậu!"

"Cậu có biết mấy năm nay tớ sống dưới cái bóng của cậu như thế nào không?"

"Đừng hòng tớ làm hòa với cậu, chuyện giữa chúng ta không thể giải quyết đơn giản được đâu!"

"Cậu đừng nói thích mẫu người như tớ, tớ chịu không nổi đâu!"!

Sở Nhàn chợt mở mắt, trán nàng lấm tấm một lớp mồ hôi. Nàng ngồi dậy, bật đèn ngủ đầu giường, th* d*c từng hơi. Cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực phải một lúc lâu mới dịu đi.

Những giấc mơ như thế này, nàng không biết mình đã mơ bao nhiêu lần. Chúng thật thật giả giả, đôi khi khiến nàng cảm thấy hoang mang. Nàng có thể đoán được đại khái chuyện mẹ nàng đã nói với nhà Nguyễn Miên ngày hôm đó.

Mẹ nàng là người có tính cách mạnh mẽ, từng trải trên thương trường. Đối với một chuyện ảnh hưởng đến việc học của con gái mình, có khả năng bà đã tìm bố mẹ Nguyễn Miên và nói: "Con gái tôi học hành rất chăm chỉ, con cái nhà ông bà làm ồn quá." Hoặc bà đã dùng chiêu "miệng nam mô bụng bồ dao găm": "Sở Nhàn nhà chúng tôi thế này thế kia, sau này có thể giúp đỡ Nguyễn Miên nhà ông bà." Kết hợp với sự thù địch của Nguyễn Miên đối với nàng sau này, không khó để đoán.

Sở Nhàn thở dài, vén chăn xuống giường.

Đã khuya, trong phòng vắng lặng. Mỗi lần gặp những giấc mơ như vậy, Sở Nhàn phải mất một lúc lâu mới có thể chìm vào giấc ngủ. Nàng định xuống lầu hâm nóng một ly sữa.

Nhưng vừa xuống lầu, nàng đã thấy một tia sáng mờ phát ra từ phía sofa, kèm theo giọng nói đầy bất mãn của Nguyễn Miên: "Trời ơi! Tao đang ít máu mà mày còn kéo người về phía tao làm gì!"

"Aaaa! Bị mày hại chết rồi!"

Ánh sáng từ điện thoại hắt lên mặt Nguyễn Miên, từ xa nhìn có chút rợn người. Sở Nhàn liếc nhìn chiếc đồng hồ tròn kiểu Pháp treo trong phòng khách, kim đồng hồ chỉ đúng 2 giờ sáng. Ánh mắt nàng lại đảo về phía khuôn mặt rùng rợn kia, nhưng ngoài vẻ bực bội, nàng còn thấy cả sự hăng hái.

Sợ mình đột ngột xuống lầu sẽ làm giật mình người đang tập trung chơi game, Sở Nhàn hắng giọng khẽ ho một tiếng. Quả nhiên, Nguyễn Miên ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại, nhìn nàng: "Ôi trời?"

"Cậu sao giờ này còn chưa ngủ?"

Sở Nhàn đã đi đến tường và bật đèn phòng khách lên: "Ừm, mới tỉnh dậy, xuống uống nước. Còn cậu vì sao mà chưa ngủ?"

Trong khoảnh khắc đó, trên mặt Nguyễn Miên hiện lên vẻ mặt như một đứa trẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang, nhưng cô nhanh chóng che giấu nó đi: "Chẳng phải mai còn phải đi làm à?"

Sở Nhàn nghi hoặc nhìn cô: "?"

Việc này thì có liên quan gì đến việc cậu chơi game giữa đêm khuya?

Nguyễn Miên kể lể: "Tại vì cậu là sếp của tớ. Tớ chơi game rất dễ kích động. Hai đứa ở hai phòng gần nhau, tớ sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu."

Sở Nhàn rót cho mình một ly nước, tiện thể lấy một ly cho Nguyễn Miên đặt lên bàn. Nguyễn Miên "ực ực" uống một hơi thật dài.

Sở Nhàn vốn dĩ không ngủ ngon. Trừ khi say, nếu không chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến nàng mất ngủ. Nhưng có một điều kỳ lạ.

Hôm ở khách sạn thị trấn nhỏ, mặc dù nàng và Nguyễn Miên không thân thiết nhưng lại nằm chung giường, giấc ngủ của nàng hôm đó lại rất ngon.

"Không sao đâu, tiếng động đó không đáng kể," Sở Nhàn uống nước xong, đứng dậy lên lầu. "Cậu nghỉ sớm đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!