Chương 26: (Vô Đề)

Nguyễn Miên, người đã báo cảnh sát, đã làm xong lời khai và rời khỏi đồn. Trong hai ngày gần đây, cô ra vào đồn công an hơi nhiều, đến mức tự hỏi liệu mình có đang gặp vận đen không.

Nguyễn Miên ngồi vào xe, thắt dây an toàn. Lúc này, cô mới chợt nhớ ra điều muốn hỏi Sở Nhàn.

"Cậu nói mình là chủ hội sở công khai như vậy, không sợ sau khi mấy người đó ra ngoài sẽ tìm cậu gây rối à?" Mấy tên đó rõ ràng là có mục đích, muốn moi tiền từ mấy cô nàng ngây thơ như Nguyễn Manh Manh.

Sở Nhàn đặt tay lên vô lăng, quay sang nhìn Nguyễn Miên: "Tớ nói bừa thôi. Quán đó không phải của tớ."

"Là của Cố Sâm."

Nguyễn Miên: "?"

Nguyễn Miên: "!"

Cô đã đoán ra! Sở Nhàn đang tình tứ với Cố Sâm trước mặt cô. Cái gì mà "Cố Sâm chính là em, em chính là Cố Sâm" nghe sến sẩm quá đi.

Cô nên chuồn nhanh để nhường lại không gian cho hai người mới đúng.

"À, tớ hiểu rồi! Câu làm vậy cũng là để gỡ rối cho hội sở của Cố Sâm. Nếu không, với vụ này, cả hội sở sẽ phải đóng cửa để chỉnh đốn, nhanh thì vài tháng, chậm thì nửa năm. Một hội sở lớn như vậy, thiệt hại biết bao nhiêu tiền chứ," Nguyễn Miên tặc lưỡi, nghĩ đến cũng xót.

Hai người trò chuyện vu vơ. Cho đến khi, cửa kính xe bị gõ. Cả hai nhìn ra ngoài, người đứng đó không ai khác chính là Nguyễn Manh Manh.

Cô ta nhìn Sở Nhàn, bỏ đi vẻ kiêu ngạo thường ngày, nở một nụ cười ngọt ngào. Phải nói, nếu là người không biết cô ta thì chắc chắn sẽ bị vẻ ngoài này lừa.

Nguyễn Miên nhìn cô ta, cảm thấy bực tức sôi máu. Nói cách khác, chỉ cần nhìn thấy cô ta là cô đã thấy nghẹt thở. Nếu không phải vì chuyện này, cô thà không chạm mặt Nguyễn Manh Manh.

"Làm gì?" Nguyễn Miên bực bội hỏi.

"Em tìm chị Nhàn," Nguyễn Manh Manh nói. Gương mặt tươi cười ban nãy của cô ta khi nhìn Nguyễn Miên đã vụt tắt.

"Có chuyện gì?" Sở Nhàn hỏi giọng nói không mặn không nhạt. Vừa nãy còn cau có với Nguyễn Miên, giờ đối diện với Sở Nhàn, cô ta lại nở nụ cười. Tốc độ thay đổi sắc mặt này thật đáng nể.

Nguyễn Miên quay mặt đi, nhìn ra đường phố.

"Chị Nhàn, chuyện hôm nay thật sự đã làm phiền chị quá. Nếu không có chị, em không biết phải bị giữ lại ở đó bao lâu nữa!"

Sở Nhàn quay sang nhìn Nguyễn Miên: "Em cảm ơn nhầm người rồi. Là Nguyễn Miên đưa tôi đến đó."

Nguyễn Manh Manh nghẹn lại. Vẻ mặt bối rối chỉ kéo dài một giây, rồi cô ta làm như không nghe thấy, đổi sang một chủ đề khác: "Chị Nhàn, chị có thể đưa em về nhà được không?"

Sở Nhàn thấy Nguyễn Miên không nói gì, định từ chối thì cửa sau bật mở. Nguyễn Manh Manh đã tự nhiên trèo vào xe: "Biệt thự khu Kim Tuyền số 1." Nơi đó cách nơi Sở Nhàn ở một trời một vực.

Vì người đã lên xe, Sở Nhàn không tiện nói gì, nàng khởi động xe và lái đi theo hướng Nguyễn Manh Manh chỉ.

Vì không phải giờ cao điểm nên đường không bị kẹt xe. Cả đoạn đường, Nguyễn Miên và Sở Nhàn không nói chuyện với nhau, chỉ có Nguyễn Manh Manh thao thao bất tuyệt.

"Ngại quá, chị Nhàn, đã làm phiền chị đưa em đi xa như vậy. Hay tối nay em mời chị một bữa cơm nhé?"

"Thời tiết ở thành phố A nóng thật. Em gần đây định đi trốn nóng, chị Nhàn có muốn đi cùng không?"

"Phiền quá đi, dạo này bố cứ giục em đi làm, nhưng em chẳng muốn tí nào. Mà không đi thì không được, dù sao Nguyễn gia sau này cũng phải trông cậy vào em mà."

......

Mọi chuyện là như vậy, Nguyễn Manh Manh nói không thấy phiền phức. Nguyễn Miên thì không có hứng thú, chỉ cảm thấy như có con ruồi vo ve bên tai.

"Ăn uống thì không cần, chỉ là chuyện nhỏ thôi." Giọng Sở Nhàn không chút gợn sóng.

Nguyễn Manh Manh ngồi ở ghế sau, vẻ mặt thất vọng, rõ ràng là không vui. Cô ta "ừm" một tiếng đầy uể oải rồi không còn tìm chuyện để nói nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!