Chương 24: (Vô Đề)

Duyên phận hay không Nguyễn Miên không biết, nhưng cô lúc này cảm thấy bất lực. Khách sạn đã giữ lại cho họ một phòng giường đôi cuối cùng. Ban đầu cô nghĩ đó chỉ là một căn phòng bình thường, cho đến khi cô và Sở Nhàn bước vào.

Căn phòng có không gian và môi trường khá tốt, được trang trí theo phong cách tân cổ điển. Mùi sơn mới vẫn còn thoang thoảng. Nhà vệ sinh và phòng tắm liền kề nhau, nằm ở phía bên trái của cửa ra vào. Căn phòng ở tầng sáu, có cửa sổ kính lớn, nhìn ra dòng sông bên ngoài.

Lúc này trời đã về đêm, những ánh đèn trang trí ven sông tạo nên một không gian lãng mạn. Chiếc giường đôi được đặt giữa phòng, đối diện với bức tường kính của phòng tắm. Bức tường kính này có một phần làm mờ, nhưng chỉ ở chính giữa. Còn lại phía trên và phía dưới vẫn là kính trong suốt. Nói cách khác, nếu có người tắm bên trong, thì phần từ cổ trở lên và từ đầu gối trở xuống sẽ hiện ra rõ ràng. Còn phần giữa thì lờ mờ, ảo ảo.

Nguyễn Miên cảm thấy cạn lời.

Vali của Sở Nhàn rất nhỏ, chỉ là một chiếc vali xách tay. Nàng đặt đồ xuống dưới tủ quần áo, quay lại đã thấy vẻ mặt bất lực của Nguyễn Miên.

Nàng quay mặt đi, giọng nói nhàn nhạt: "Cậu tắm trước đi, tớ không nhìn đâu."

Nguyễn Miên lúc đầu cảm thấy rất khó xử, nhưng nghe Sở Nhàn nói vậy, cái cảm giác kỳ lạ đó lại trỗi dậy. Cô hừ nhẹ một tiếng, giọng điệu kiêu ngạo: "Nhìn hay không thì liên quan gì, dáng người tớ đẹp thế này, chẳng lẽ sợ cậu nhìn sao?"

Nói xong, cô mở vali ra ngay tại chỗ, lấy đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm. Chiếc vali mở toang, bày bừa trên sàn, trông rất lộn xộn.

Sở Nhàn lướt mắt qua chiếc vali, không chút do dự, nhanh chóng đóng nó lại và đặt ngay ngắn bên cạnh vali của mình.

Tiếng nước chảy từ phòng tắm vang lên. Từ mép giường có thể nhìn thấy lớp sương mờ trên bức tường kính, thấp thoáng bóng dáng người ở bên trong. Sở Nhàn liếc nhìn rồi quay lưng lại, đi ra phía cửa sổ.

Bức rèm cửa trong phòng đã được Sở Nhàn kéo hết ra. Nàng quen tay lấy một bao thuốc lá từ trong túi, rút ra một điếu một cách dứt khoát. Thuốc lá đã đặt trên môi, nhưng Sở Nhàn lại dừng lại. Một lúc sau, nàng bỏ điếu thuốc xuống và ném cả bao thuốc lên bàn. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước chảy từ phòng tắm của Nguyễn Miên.

Sở Nhàn cảm thấy mình rất kỳ lạ. Dù đã sống chung lâu như vậy, nhưng giờ ở cùng một phòng, nàng lại thấy căng thẳng và bối rối một cách khó hiểu. Dù mắt đang hướng ra cảnh sông, tâm trí nàng lại hoàn toàn tập trung vào phòng tắm.

Một lúc sau, tiếng nước tắt. Cửa phòng tắm mở ra. "Tớ tắm xong rồi, cậu vào tắm đi," giọng Nguyễn Miên lười biếng vang lên.

Thấy Sở Nhàn đang quay lưng ra cửa sổ, Nguyễn Miên thở phào nhẹ nhõm. "Cậu yên tâm, tớ cũng sẽ không nhìn đâu," cô nói thêm. Không hiểu sao cô lại cảm thấy lo lắng.

Sở Nhàn đáp: "Được."

Nguyễn Miên đã gội đầu. Tóc cô dài và vẫn ướt, nhưng sợ Sở Nhàn phải chờ lâu nên cô chỉ quấn tạm bằng khăn. Sở Nhàn vẫn không quay người lại. Nguyễn Miên cầm điện thoại, nằm lên giường, thành thạo lướt video ngắn.

Một lát sau, Sở Nhàn cầm đồ ngủ vào phòng tắm. Vô tình nhìn vào, Nguyễn Miên nhận ra nỗi lo lắng ban nãy của mình là thừa thãi. Hơi nước đã phủ mờ bức tường kính, chỉ để lộ một dáng người mờ ảo.

Chờ đã... dáng người?

Nguyễn Miên liếc nhìn, quả thật có thể thấy một dáng người cân đối và đẹp mắt. Mặc dù Sở Nhàn trông gầy, nhưng tỉ lệ cơ thể nàng ấy rất tốt. Cô giật mình quay đi, tự nhủ: "Mình không thấy gì cả, mình không cố ý, mình không thấy gì cả..."

Nguyễn Miên tiếp tục nghịch điện thoại một cách lơ đãng. Cô thấy có nhiều tin nhắn chưa đọc từ Tưởng Duyệt.

Tưởng Duyệt: Cuối tuần này cô đến xem nhà được không? Tôi dọn dẹp xong xuôi rồi.

Sau đó là vài tấm ảnh căn nhà.

Tưởng Duyệt: Đây là căn hộ hai phòng ngủ, phòng master có nhà vệ sinh riêng và một ban công cực lớn. Tôi gửi ảnh cho cô xem trước, khi nào có thời gian thì qua đây.

Nguyễn Miên trả lời "Được" và "Cảm ơn", rồi bắt đầu xem ảnh.

Căn hộ này có hai phòng ngủ, một phòng khách và một nhà vệ sinh, được trang trí theo phong cách tối giản với tông màu đen, trắng và xám, trông rất sạch sẽ và hiện đại. Vị trí của căn hộ cũng rất thuận lợi, chỉ cần bước ra khỏi cửa là đến ga tàu điện ngầm, và chỉ mất 20 phút đi tàu để đến tòa nhà của Sở thị. Xung quanh cũng có nhiều trung tâm thương mại và bệnh viện.

Quan trọng nhất là Tưởng Duyệt nói chủ nhà chỉ muốn tìm người trông nhà nên tiền thuê chỉ 3.000 tệ. Nguyễn Miên xem ảnh và kiểm tra các tiện ích xung quanh xong, cô nhắn tin cho Tưởng Duyệt, nói rằng sẽ thuê ngay mà không cần xem thêm.

Ai ngờ, tin nhắn vừa gửi đi thì Tưởng Duyệt đã gọi điện lại ngay. Nguyễn Miên liếc nhìn phòng tắm, tiếng vòi hoa sen vẫn đang chảy. Cô ấn nút trả lời, giọng Tưởng Duyệt vang lên.

"Nguyễn Miên, cô tiện nghe điện thoại không?" Giọng Tưởng Duyệt vang lên ở đầu dây bên kia. Không biết có phải do điện thoại không, nhưng giọng cô ấy nghe hơi khác so với bình thường. Giọng cô ấy vốn ngọt ngào nhưng qua điện thoại lại có cảm giác hơi gượng gạo.

"Ừm, tiện mà," Nguyễn Miên cười nói. "Cô giữ phòng đó cho tôi nhé, khi nào có thời gian tôi sẽ đến ký hợp đồng."

"À, đúng rồi, tiền thuê nhà trả như thế nào ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!