Khi trời tối, Nguyễn Miên và Sở Nhàn mới xuống núi. Đường xuống dốc dễ đi hơn nhiều. Nguyễn Miên không còn ý định ganh đua với Sở Nhàn nữa, cô thong thả bước xuống, thỉnh thoảng lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh bầu trời.
Sở Nhàn đi trước cô một mét, khoảng cách không quá xa cũng không quá gần, vừa đủ để hai người nói chuyện.
Nguyễn Miên cúi đầu xem những bức ảnh vừa chụp, chợt nhớ ra chiếc điện thoại dùng để chụp ảnh trên đỉnh núi là của Sở Nhàn. Cô gọi với lên: "Này!"
Sở Nhàn không thèm trả lời, cũng không quay đầu lại.
Nguyễn Miên l**m môi, nói lớn hơn một chút: "Sở Nhàn."
Lúc này, Sở Nhàn mới quay đầu lại: "Sao thế?"
Mối quan hệ giữa hai người luôn có những khoảnh khắc kỳ lạ như vậy. Rõ ràng họ không còn hận thù gì nữa, nhưng cũng không thể thân thiết như những người bạn bình thường.
Giọng Nguyễn Miên nhỏ đi vài phần: "À thì, mấy tấm ảnh vừa rồi cậu nhờ người ta chụp, lát nữa cậu gửi cho tớ một bản nhé."
Sở Nhàn gật đầu: "Được."
Nguyễn Miên nói thêm: "Lỡ mà cậu chụp tớ xấu quá, cậu giữ lại rồi dùng để uy h**p tớ thì sao?"
Sở Nhàn có chút bất lực, nhưng vẫn gật đầu: "Được thôi."
Sau khi xuống núi, Nguyễn Miên nhận được tin nhắn WeChat từ Sở Nhàn, kèm theo những bức ảnh vừa chụp. Mười mấy tấm ảnh đều có cùng một tư thế. Nguyễn Miên phóng to bức ảnh lên xem kỹ, thấy mình cười rất tươi còn Sở Nhàn cũng khẽ cong khóe môi, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng như thường ngày.
Phải nói là cô đã lo lắng thừa rồi, người khác chụp ảnh cô không hề xấu.
Nhan sắc của cả hai đều rất cuốn hút, nên dù có chụp nhòe do thay đổi tư thế, bức ảnh vẫn không đến nỗi tệ.
Lợi dụng lúc Sở Nhàn không để ý, Nguyễn Miên chọn hai tấm đẹp nhất và lưu vào album.Nguyễn Miên tưởng rằng cả hai sẽ ở lại đó một đêm, nhưng dưới chân núi lại không có khách sạn nào. Hai người đành phải lái xe đi thêm nửa tiếng nữa để đến một thị trấn nhỏ.
Tuy gọi là thị trấn nhỏ, nhưng vì ngành du lịch phát triển nên nơi đây cũng rất sầm uất. Các khu phố mua sắm, khu ẩm thực và hàng loạt khách sạn san sát nhau.
Nguyễn Miên đang lái xe nên không thể dùng điện thoại. Cô nghiêng đầu nhìn Sở Nhàn đang nhắm mắt chợp mắt: "Cậu này tìm trên mạng một khách sạn đi."
Lúc này, cô muốn tìm một chỗ để ăn uống. Mặc dù trước đó có ăn vặt nhưng giờ bụng cô cũng đói meo.
Sở Nhàn xoa xoa thái dương, lấy điện thoại ra để tìm phòng. Nguyễn Miên thấy ban đầu nàng dựa lưng vào ghế để xem, rồi đột nhiên ngồi thẳng dậy, nhíu mày nhìn chằm chằm điện thoại.
Nguyễn Miên nhướng mày: "Có chuyện gì khẩn cấp ở công ty à?" Cô vừa định cảm thán rằng làm tổng tài công ty lớn thật không dễ dàng.
Không ngờ Sở Nhàn lại hỏi ngược lại: "Thị trấn này hình như không còn phòng trống hả?"
Nguyễn Miên suýt chút nữa đạp thắng: "Già chứ?"
Sở Nhàn gật đầu: "Ừm, tớ đã xem rất nhiều khách sạn nhưng đều đã kín phòng."
"Vậy, để tớ gọi điện đến quầy lễ tân của các khách sạn đó hỏi xem sao."
Nguyễn Miên gãi đầu: "Được."
Sở Nhàn gọi thẳng đến quầy lễ tân của một khách sạn. Đầu dây bên kia vang lên tiếng ồn ào.
"Alo, xin chào, đây là quầy lễ tân khách sạn Lệ Giang."
Sở Nhàn: "Alo, xin chào, tôi muốn hỏi bên khách sạn mình còn phòng trống không ạ?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi đáp: "Chờ một chút để tôi kiểm tra... Vừa có một khách vừa trả phòng, là phòng giường đôi, quý khách có muốn đặt không?"
Sở Nhàn nghiêng đầu nhìn Nguyễn Miên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!