Sau khi ký hợp đồng, sự hợp tác giữa Sở gia và Hạ gia chính thức được thiết lập. Công việc tiếp theo sẽ có người phụ trách, nên Sở Nhàn đã từ chối lời mời nhiệt tình của Hạ Vũ Hàng, quyết định đưa Nguyễn Miên đi chơi hai ngày ở Hạ Thành rồi mới trở về.
"Hả? Cậu không về ư?" Nguyễn Miên đã say một lần, cô phải mất một ngày để hồi phục. Ban đầu, cô đã lên kế hoạch sẵn sàng, chờ Sở Nhàn đi về thì cô sẽ tự do đi chơi. Nhưng bây giờ, có vẻ Sở Nhàn muốn đi cùng với cô!
Sở Nhàn gật đầu, nói rất hợp lý: "Tớ cũng muốn nghỉ ngơi."
Nguyễn Miên nói: "Thế thì đúng rồi, nhân viên không thích nghỉ ngơi thì không phải nhân viên tốt, còn sếp mà không muốn nghỉ thì chắc chắn không phải là sếp tốt."
Sở Nhàn không tranh cãi với cô nữa, "Cậu thu dọn đồ đạc đi, lát nữa xem muốn đi đâu chơi, chúng ta sẽ thuê một chiếc xe rồi xuất phát."
Nguyễn Miên đáp: "Được thôi."
Nơi nổi tiếng nhất ở Hạ Thành là vùng đất cách đó khoảng hai giờ lái xe về phía nam. Phong cảnh ở đó rất đẹp, khi leo l*n đ*nh núi, người ta có thể ngắm nhìn địa hình Karst¹ hùng vĩ và hoàng hôn đầy lãng mạn.
Nguyễn Miên không có nhiều đồ đạc, chỉ cần dọn dẹp một chút là xong. Nhưng việc chọn địa điểm đi chơi lại làm cô băn khoăn. Từ nhỏ, cô đã là một cô bé hiếu động, nghịch ngợm. Còn Sở Nhàn thì luôn là một người hướng nội. Leo núi thì có hợp với Sở Nhàn không nhỉ?
Sở Nhàn nhướng mày: "Leo núi ư? Cũng được đấy." Nàng nghi ngờ nhìn Nguyễn Miên từ đầu đến chân.
Nguyễn Miên trợn mắt: "Gì? Cậu coi thường tớ đấy à?"
Sở Nhàn đáp: "Không."
Có một chỗ cho thuê ô tô gần khách sạn, trong lúc Sở Nhàn đi thuê xe, Nguyễn Miên chạy qua đường mua một ít đồ ăn vặt và nước uống. Cứ loay hoay như vậy, đến khi cả hai xuất phát đã gần 5 giờ chiều.
Nguyễn Miên biết mình cũng có một phần lỗi trong việc chậm trễ này, nên khi lên xe cô có chút chột dạ nói: "Chúng ta xuất phát lúc 5 giờ, đến nơi khoảng 7 giờ hơn, vừa kịp lúc ngắm hoàng hôn."
Thời tiết nóng nực, mặt trời lặn muộn hơn.
Sở Nhàn lái xe không thích nói chuyện, Nguyễn Miên cũng chẳng có gì để trò chuyện. Suốt dọc đường, cô ngồi ở ghế phụ, ăn vặt lách tách như một con chuột hamster nhỏ.
Đến gần cuối chặng đường, Nguyễn Miên lại mắc tiểu, đành nhăn mặt thương lượng với Sở Nhàn.
"Cậu dừng lại ở trạm dừng chân tiếp theo nhé, tớ muốn đi vệ sinh."
Sở Nhàn nghiêng đầu nhìn sang, Nguyễn Miên giả vờ quay mặt đi, không dám đối diện với ánh mắt của nàng ấy. "Thấy chưa! Mình đã bảo mà, đi chơi một mình sướng hơn hẳn!"
Sở Nhàn dừng xe ở trạm dừng chân kế tiếp. Nguyễn Miên đi thẳng vào nhà vệ sinh. Khi Nguyễn Miên đã đi, Sở Nhàn dựa vào cửa xe, châm một điếu thuốc.
Trời đang là mùa hè, mặt đất đã bị nắng thiêu đốt cả ngày. Dù đã chạng vạng, không khí bên ngoài vẫn nóng như lửa. Xung quanh đó có khá nhiều tài xế cũng đang hút thuốc. Họ nhìn thấy Sở Nhàn, nhìn chằm chằm vài giây rồi quay sang nói gì đó với đồng nghiệp. Sau đó, cả hai lại quay lại nhìn Sở Nhàn, ánh mắt có chút khinh thường.
Sở Nhàn quay đi chỗ khác. Những ánh mắt như vậy, nàng đã thấy nhiều năm nay rồi. Chúng chẳng làm nàng đau, chẳng làm nàng ngứa. Nàng coi như không thấy, bởi nàng đã luyện được vỏ bọc đao thương bất nhập cho bản thân.
"Này, em gái xinh đẹp, có muốn qua đây hút thuốc cùng mấy anh không?" Người đàn ông kia thấy Sở Nhàn xinh đẹp và chỉ có một mình, liền buông lời trêu ghẹo.
Sở Nhàn vốn định làm như không nghe thấy. Người đàn ông đó đã tiến lại gần. Nàng nắm lấy tay nắm cửa, định lên xe. Nhưng nàng còn chưa kịp lên xe thì một giọng nói quen thuộc đã xen vào.
"Hút cái chân bà nội mày á, sao, tán gái mà lại tán trúng bà đây hả?"
Nguyễn Miên vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì đã thấy Sở Nhàn bị hai gã đàn ông d* x*m nhìn chằm chằm, rồi buông lời trêu ghẹo. Cô nhìn thấy hành động của Sở Nhàn, biết rằng nànng ấy định bỏ đi. Nhưng vì cô đã nghe thấy, nên cô không thể bỏ qua chuyện này.
"Ồ, con bé này, muốn so găng với mấy anh à?" Gã đàn ông nhìn thấy Nguyễn Miên, nở một nụ cười không mấy tốt đẹp.
Thằng đàn ông đó ban đầu cứ tưởng người phụ nữ hút thuốc kia đã đủ xinh đẹp rồi, không ngờ lại xuất hiện một cô gái còn đẹp hơn, tính tình lại bùng nổ hơn.
"Khặc! Nhìn lại bộ dạng xấu xí của mình đi, định múa may với bà đây à, mày có xứng không?" Nguyễn Miên trừng mắt, chẳng có chút sợ hãi nào. Mặc dù cô biết cãi nhau với loại người này chẳng ích gì, nhưng cô không muốn nuốt cục tức này.
"Em lại đây xem ca ca có xứng hay không này," hắn ta tiến thêm vài bước về phía Nguyễn Miên.
Sở Nhàn mở cửa sau, đẩy Nguyễn Miên vào xe, mặt nàng không vui. "Đừng cãi nhau với loại người này, chẳng có gì hay ho cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!