Đầu tháng thứ hai, tài khoản của Nguyễn Miên có một khoản tiền được chuyển vào. Đây là tháng lương đầu tiên cô nhận được ở Sở thị, sau khi trừ bảo hiểm và thuế, cô nhận về hơn 15.000 tệ.
Đây là tài khoản mới của Nguyễn Miên, cô dùng nó để tiết kiệm. Các tài khoản cũ của nguyên chủ thì cô không động đến. Mặc dù số lẻ của những tài khoản đó còn nhiều hơn cả số lương hiện tại, nhưng Nguyễn Miên vẫn thích số tiền do chính mình làm ra. Dù sao thì, số tiền này có lẽ không đủ để chi tiêu.
"Haizz," Tần Vận Linh thở dài một hơi.
"Sao thế?" Nguyễn Miên hỏi.
Tần Vận Linh mặt buồn rười rượi: "Lương không đủ tiêu. Vừa rồi tôi tính thử, tiền thuê nhà, điện nước, xe cộ, rồi gửi về cho bố mẹ. Số tiền còn lại của tôi không đến 6.000 nữa..."
Nguyễn Miên nhướng mày: "Vậy thì đúng là khó khăn thật." Mặc dù số tiền nghe có vẻ khá lớn, nhưng ở thành phố này, một bữa ăn đơn giản cũng cả trăm thì số tiền đó không đáng là bao.
Nguyễn Miên cũng nhìn vào số dư tài khoản của mình mà suy nghĩ. Nếu cô chuyển ra ngoài, tiền thuê nhà sẽ khoảng 3.000-4.000, tiền ăn ở công ty, tiền đi lại khoảng 5.000-6.000, tiền chi tiêu lặt vặt khoảng 2.000-3.000...
Dường như vẫn còn khá dư dả?
Sau khi tính toán xong, Nguyễn Miên cảm thấy hài lòng với số tiền còn lại. Thừa lúc rảnh rỗi, cô mở ứng dụng tìm nhà thuê, muốn tìm một nơi gần công ty và giao thông thuận tiện.
Tin tức tìm nhà thuê trên mạng rất đa dạng khiến Nguyễn Miên cảm thấy rối. Có những căn hộ rất tốt nhưng giá thuê lại đắt. Có những căn thì kém hơn, nhìn môi trường xung quanh không ổn chút nào.
Cô nhớ Tần Vận Linh ở khu phố cũ, nên cô thử tìm kiếm nhà ở khu đó. Giá nhà tuy không cao nhưng giao thông lại không thuận tiện. Nếu cô rời khỏi nhà Sở Nhàn, cô chắc chắn sẽ không lái xe của nàng ấy nữa.
"Haizz," Nguyễn Miên thở dài.
"Sao thế? Buồn rười rượi vậy?" Tưởng Duyệt mang trà sữa vào. "Tôi mua trà sữa cho mọi người này, chia nhau nhé."
"Cảm ơn Tưởng trợ lý!"
"Tưởng trợ lý gần đây tâm trạng tốt nhỉ? Ngày nào cũng tươi cười hớn hở? Chắc là sắp có tin vui rồi sao?"
Tưởng Duyệt cười: "Đi đi đi, uống trà sữa đi. Nếu có tin vui thật, tôi đâu giấu mọi người được?"
Gần đây Tưởng Duyệt hay qua lại với bộ phận thư ký nên mối quan hệ giữa cô và mọi người cũng thân thiết hơn nhiều. Theo lời Từ Anh thì giờ đây Tưởng Duyệt đã là nhân viên ngoài biên chế của bộ phận thư ký rồi.
Nguyễn Miên nói: "Lương không đủ tiêu đó Tưởng trợ lý."
Tưởng Duyệt cười lớn hơn: "Có ai đi làm mà thấy lương đủ tiêu chứ."
Nguyễn Miên chống cằm nhìn cô ấy: "Hi vọng cuối năm tiền thưởng nhiều chút, tôi còn muốn đi du lịch nữa."
Sở Nhàn đi từ ngoài vào, đi ngang qua bộ phận thư ký, thấy mọi người đang náo nhiệt nên chỉ liếc mắt rồi quay đi.
Những người đang nói chuyện vui vẻ bỗng chốc trở nên nghiêm túc, giả vờ đang thảo luận về công việc.
Tưởng Duyệt, người ngồi gần Nguyễn Miên nhất, giả vờ nghiêng đầu nhìn vào máy tính của cô. Tuy nhiên, cô ấy lại vô tình nhìn thấy màn hình điện thoại của Nguyễn Miên vẫn chưa khóa.
Tưởng Duyệt nhướng mày: "Cô muốn thuê nhà à?"
Nguyễn Miên gật đầu: "Đúng vậy. Dạo này tôi muốn chuyển nhà, tìm chỗ nào gần công ty để tiện đi làm. Nhưng giá nhà gần công ty đắt quá, thuê không nổi."
Tưởng Duyệt nói: "Căn nhà tôi đang ở cũng không tệ đâu. Nhà mới của tôi đã trang trí xong rồi, gần đây tôi tính dọn đi. Nếu cô không chê thì tôi cho cô thuê lại nhé?"
Nguyễn Miên hỏi: "Giá thuê có đắt không?"
Nguyễn Miên nghĩ rằng Tưởng Duyệt làm việc bên cạnh Sở Nhàn lâu như vậy, lương chắc chắn phải cao, vậy nơi ở của cô ấy hẳn cũng rất tốt.
Tưởng Duyệt đáp: "Tiền thuê không đắt đâu. Chủ nhà trước đây làm việc ở nước ngoài, chỉ muốn tìm một người thuê sạch sẽ. Khi nào cô rảnh thì qua xem thử, nếu ưng thì tôi sẽ nói chuyện với chủ nhà giúp cô."
"Vậy cũng được," Nguyễn Miên đồng ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!