Sở Nhàn nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Nguyễn Miên, không nhịn được bật cười. "Ừm?"
"Không có gì đâu," Nguyễn Miên cảm thấy đau đầu. Cô phức tạp nghĩ đến những lời Tưởng Duyệt nói với mình lúc trưa, khiến cô tin sái cổ. Bây giờ, cô hiểu ra rồi. Tưởng Duyệt sẽ không bao giờ mượn danh nghĩa Sở Nhàn để làm mấy chuyện này. Nghĩ kỹ lại, cô đã hiểu nguyên do. Tạm thời, cô cho rằng đó là sự quan tâm của Tưởng Duyệt dành cho nhân viên mới. Nguyễn Miên hít một ngụm canh, thở dài trước sự hiểu lầm của Từ Anh và mọi người.
Chốn công sở, chỉ cần một chút sơ suất, bạn sẽ sống trong một bộ phim cung đấu. Cô hy vọng mình có thể sống sót đến tập cuối cùng. Nếu không, chuyển sang công ty khác cũng không phải là vấn đề lớn.
"Ngày đầu tiên đi làm thế nào rồi?" Sở Nhàn đã ăn xong, nàng tiện tay dùng một chiếc túi nilon để dọn dẹp mọi thứ. Trong chốc lát, không gian bàn trà đã rộng hơn một nửa.
"Cũng ổn," Nguyễn Miên cúi đầu. Cô nghĩ nếu không có chuyện chiếc giường gấp của Tưởng Duyệt thì không khí có lẽ sẽ tốt hơn.
"Cơ chế kiểm soát nội bộ của Sở thị khá hoàn thiện. Nếu Từ Anh và mọi người giao những việc không phải của cậu cho cậu, cậu có thể nói với tớ."
Nguyễn Miên nhướng mày, khóe miệng khẽ cong lên: "Vậy tớ có được tính là gián điệp không?"
"Cũng không hẳn," Sở Nhàn nhún vai. "Ai cũng có cách tồn tại riêng ở chốn công sở. Tớ cũng mới ngồi vào vị trí này, nên một vài cách làm sẽ đi ngược lại với nguyên chủ. Tất nhiên, trong cách đối xử với nhân viên, tớ cần phải cố gắng thay đổi."
"Tớ lên tắm đây." Nguyễn Miên cũng ăn no. Cô vươn vai dọn dẹp bàn. "À đúng rồi, nếu cậu có bạn bè muốn đến đây, không cần bận tâm đến tớ."
"Hả?"
"Thì, chuyện hẹn hò ấy mà. Chúng ta đâu phải thật sự là vợ vợ, nên nếu cậu có người yêu thì cứ đưa về nhà. Cậu hiểu không?" Nguyễn Miên thấy Sở Nhàn có lẽ đã đọc sách quá nhiều nên đầu óc trở nên lơ mơ. Cô giải thích rõ ràng như thế mà nàng ấy vẫn không hiểu.
Nguyễn Miên lại nghĩ đến Cố Sâm, khóe miệng nở một nụ cười: "Chị gái hôm đó rất tốt, tớ thấy hai người hợp nhau."
Biểu cảm của Sở Nhàn rất đơ, ánh mắt có chút khó hiểu. Nguyễn Miên nghĩ rằng Sở Nhàn đang ngại vì cô ở đây, nên bất tiện. Cô "chậc" một tiếng, tự nhủ, chỉ cần nhận được tháng lương đầu tiên, cô sẽ chuyển đi ngay lập tức.Sau vài ngày đi làm, Nguyễn Miên đã quen thuộc công việc của mình và bắt đầu xử lý các dự án đàm phán thương mại quốc tế. Mấy ngày nay, Từ Anh hướng dẫn cô rất tận tình, thái độ hòa nhã, dù vẫn còn một chút nghiêm khắc, nhưng không hề làm khó dễ cô. Nguyễn Miên rất biết ơn điều đó.
Sáng sớm nay, Từ Anh đưa cho Nguyễn Miên một tài liệu:
"Ngày kia, các lãnh đạo cấp cao của Anh Hoa sẽ đến đây để trao đổi. Đây là danh sách chi tiết của họ, có cả sở thích nữa. Em nhớ kỹ, sắp xếp lịch trình tham quan cho chu đáo..."
Nguyễn Miên mở tài liệu ra xem. Lần này, phái đoàn Anh Hoa đến Sở thị có năm người, đều là người nước ngoài: bốn nam và một nữ. Thông tin chi tiết về từng người chiếm trọn cả một trang giấy.
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Miên chính thức tham gia vào công việc đàm phán thương mại. Cô xem đây là trận chiến đầu tiên của mình ở Sở thị, cũng là cơ hội để thay đổi cái nhìn của mọi người về cô.
Vài phút sau, Từ Anh đứng sau lưng Nguyễn Miên, nhìn vào màn hình máy tính của cô và hỏi: "Em đã xem xong chưa? Có thấy khó khăn gì không?"
"Đều là người nước ngoài, em nghĩ khó khăn lớn nhất là vấn đề giao tiếp," Nguyễn Miên trả lời. Cô đã đọc kỹ hồ sơ của cả năm người. Sở thích của họ khá dễ nhớ, nhưng điều khó nhất là tránh những thứ họ không thích. Cô không thể tin rằng tất cả thông tin trong tài liệu đều đầy đủ.
"Ừ," Từ Anh gật đầu. Với vai trò trưởng bộ phận thư ký, cô vẫn giữ được khí chất uy nghiêm. "Đây là lần đầu em làm công việc này, chị sẽ hỗ trợ em. Nhưng về sau, em phải tự mình xử lý toàn bộ."
Sau vài ngày làm việc cùng Nguyễn Miên, Từ Anh nhận ra cô là một cô gái cẩn thận và có năng lực. Tuy nhiên, khi nghĩ đến mối quan hệ không rõ ràng giữa cô và Tưởng Duyệt, trong lòng Từ Anh vẫn có chút khó chịu.
"Cảm ơn chị Anh. Nếu có chỗ nào chưa rõ, em sẽ nhờ chị giúp đỡ ạ." Nguyễn Miên cười tươi, nụ cười không chút giả tạo.
"Ừm, em cứ xem đi."
Từ Anh nói xong thì quay về chỗ của mình.
Nguyễn Miên bắt đầu đặt phòng khách sạn, sắp xếp xe đưa đón và địa điểm ăn uống cho ngày mai. Công ty cũ của cô có quy mô nhỏ, nên dù làm nhân sự, cô cũng từng tiếp xúc với công việc tiếp đón, nên việc này không quá khó với cô. Điều khó khăn là giao tiếp với người nước ngoài. Cô tự hỏi liệu có cần phiên dịch không.
Gần trưa, Nguyễn Miên đã hoàn thành lịch trình và gửi cho Từ Anh. Từ Anh sẽ xem xét và gửi cho Sở Nhàn, sau đó Sở Nhàn sẽ phê duyệt và gửi cho toàn bộ công ty. Các bộ phận khác sẽ chịu trách nhiệm về các tài liệu liên quan đến buổi trao đổi này.
"Đi ăn cơm thôi."
Mọi người trong văn phòng đã lần lượt ra về. Tần Vận Linh thấy màn hình máy tính của Nguyễn Miên đầy tài liệu thì lắc đầu. Người phụ trách thương mại trước kia hình như cũng vì công việc quá nhiều mà xin nghỉ.
"Cô đi trước đi, tôi xử lý xong mấy chi tiết này rồi gửi cho chị Anh. Buổi chiều chị ấy vừa vào là xem được luôn."
"Thôi được rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!