Chương 1: (Vô Đề)

Tháng Chín ở thành phố Bắc Vọng vẫn còn nóng bức, không khí oi ả khiến lòng người thêm bứt rứt.

Nguyễn Miên kéo vali ra khỏi sân bay, một làn sóng nhiệt ập thẳng vào mặt, trán cô lại lấm tấm thêm một tầng mồ hôi. Cô vội vã gọi xe, ném chiếc vali vào cốp rồi ngả người ra ghế sau, tận hưởng luồng hơi mát từ điều hòa. Lúc này, cô mới cảm thấy mình sống lại.

Thấy dáng vẻ của cô, tài xế cứ tưởng là khách du lịch, vui vẻ nói: "Cô bé đi du lịch hả? Mấy hôm nay trời nóng lắm, ra ngoài chơi phải cẩn thận đấy."

Thành phố Bắc Vọng là một thành phố cổ kính với nền văn hóa sâu sắc, mỗi năm thu hút vô số du khách. Nhưng đến đây vào mùa này thì không phải là một ý hay.

Nguyễn Miên mỉm cười ngọt ngào đáp: "Thưa bác, cháu là người ở đây, cháu về nhà thôi ạ."

"Ôi chao, tôi đúng là chẳng biết gì cả! Cứ thấy ai đi máy bay là lại nghĩ người ta từ nơi khác đến!"

Nguyễn Miên trò chuyện dăm ba câu với bác tài xế. Chưa kịp về đến nhà, cô đã nhận được điện thoại từ cô bạn thân Tưởng Ngư.

"Tao bấm giờ gọi cho mày đây, giờ này chắc mày vừa xuống máy bay rồi nhỉ?" Giọng Tưởng Ngư cao vút, lại còn có tiếng ồn ào ở đầu dây bên kia. Nguyễn Miên nghe là biết ngay cô bạn đang ở đâu đó chơi bời.

"Tao vừa xuống, đang chuẩn bị về nhà đây."

"Ê, hay lắm! Thế mày về vừa đúng lúc. Tối nay có buổi họp lớp, đi chơi với bọn tao đi?"

Nguyễn Miên nhướng mày. Chuyện họp lớp này đã được bàn bạc trong nhóm từ một tháng trước, nhưng vì khi đó cô đang ở nơi khác nên đã từ chối. Không ngờ hôm nay về lại gặp đúng lúc.

"Tối nay để tao xem đã nhé." Nguyễn Miên không đồng ý ngay.

"Ừ, chờ tin tốt của mày."

Cúp điện thoại, cơn buồn ngủ ập đến. Cô khẽ tựa đầu vào cửa kính xe và thiếp đi.

Mãi đến khi xe chạy đến khu Tử Kim và bác tài đánh thức, cô mới mơ mơ màng màng tỉnh dậy.

Khu Tử Kim nằm ở phố cổ Bắc Vọng, so với các khu mới thì nơi này yên tĩnh hơn nhiều. Đây cũng là lý do vì sao gia đình Nguyễn Miên vẫn sống ở đây mà không chuyển đi.

Trước khi về, Nguyễn Miên không báo trước cho gia đình, vì cô muốn tạo bất ngờ cho bố mẹ. Lúc kéo vali đi trong khu, cô chỉ nghĩ đến cảnh bố mẹ sẽ vui mừng đến nhảy cẫng lên khi thấy cô. Thế nhưng, khi nhìn thấy cửa nhà khóa chặt, Nguyễn Miên sững sờ.

"Được rồi, bất ngờ gì chứ, phí công thôi."

Nguyễn Miên bất đắc dĩ đặt chiếc vali xuống trước cửa, gọi điện cho bố. Giọng cô lộ vẻ mệt mỏi: "Alo, bố à, bố với mẹ đang ở đâu đấy?"

Nhà Nguyễn Miên ở tầng một. Dù khu chung cư đã cũ nhưng cây cối rất xanh tốt, đặc biệt là cây đa trước cửa nhà cô, đã trồng mấy chục năm nên thân cây to lớn. Trong cái thời tiết oi bức này, dưới tán cây lại rất mát mẻ, nhiều người già bày bàn ra đánh cờ.

Không khí sống động tràn ngập.

Giọng của ông Nguyễn Ngọc Lương sang sảng từ đầu dây bên kia: "Bố với mẹ đang đi du lịch ở đảo, có chuyện gì không?"

Nguyễn Miên giật giật khóe miệng, nhìn cánh cửa nhà đóng im lìm, thầm thở dài. "Không có gì đâu ạ, chỉ là con nhớ bố mẹ thôi."

"Thế thì được rồi, nếu không có gì thì bố cúp máy nhé, bố còn phải chụp ảnh cho mẹ nữa."

Nguyễn Miên còn chưa kịp nói gì, ông Nguyễn đã cúp máy. Điện thoại chỉ còn lại những tiếng tút tút kéo dài, khiến cô dở khóc dở cười.

Cô học đại học và đi làm ở một thành phố khác, nên thường không mang theo chìa khóa nhà. Ai mà ngờ được, lần này cô muốn tạo bất ngờ cho bố mẹ, cuối cùng lại thành ra thế này.

Nguyễn Miên lấy điện thoại ra, đặt một phòng khách sạn gần khu nhà. Khách sạn ở ngay cổng khu, chỉ cách đó vài phút đi bộ.

Dưới gốc cây đa mát mẻ, các cô chú bác vẫn thường ngày vẫn nhìn bọn trẻ lớn lên. Thấy Nguyễn Miên kéo vali rời đi, họ lại cất tiếng hỏi thăm. Nào là "giờ làm việc ở đâu", "công việc có bận không",...

Nguyễn Miên từ nhỏ đã quen tiếp xúc với các cô chú, nên chỉ cười cười đáp lời rồi đi qua.

Qua khỏi gốc đa là đến một tòa nhà chung cư khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!